Tâm tư đế vương vốn khó đoán, há là thứ nàng có thể tùy ý chi phối.
Sợ là mấy ngày nay hắn bận rộn chính vụ, không có thời gian gọi nàng qua mà thôi.
Tạ Lưu Xu không nghĩ nhiều, rất an phận ở trong Lưu Ly Các thêu chiếc bảo vệ đều gối kia, chỉ thiếu mấy mũi kim cuối cùng nữa là có thể hoàn thành, sau khi thêu xong nhờ người đưa về nhà, vừa hay có thể đưa cho Thần Nhi trước giao thừa.
Nhưng nàng không ngờ, có một ngày Chu ma ma bỗng hoảng hốt chạy từ bên ngoài về, nói sở dĩ mấy ngày nay bệ hạ không gọi nàng là vì cả ngày đều ở bên cạnh Tô cô nương.
Chu ma ma sốt ruột, lập tức lên tiếng hỏi: “Cô nương, có phải bệ hạ đã chán ngài rồi không? Hay là ngài đã làm chuyện gì làm bệ hạ không vui?”
Tạ Lưu Xu mím môi, nàng không biết, sau khi trở về từ Càn Minh Điện nàng vẫn luôn an phận, không làm ra bất kỳ chuyện gì.
Chẳng lẽ Thẩm Tứ đã chán nàng thật?
Tạ Lưu Xu cụp mắt, tính Thẩm Tứ khó đoán, giây trước còn có thể dịu dàng với ngươi nhưng giây tiếp theo đã có thể nói mấy lời làm nhục ngươi.
Trong mấy ngày vào cung, nàng vẫn luôn cẩn thận dè dặt, chỉ sợ Thẩm Tứ sẽ giận cá chém thớt mình vì chuyện năm xưa.
Nhưng không ngờ hắn không chỉ không vậy, mà còn gọi nàng tới thị tẩm.
Bây giờ, thái độ của Thẩm Tứ bỗng trở nên lạnh nhạt, chẳng lẽ đúng là cảm giác mới lạ đã qua, hay là có được rồi thì không còn quý trọng nữa, bắt đầu chán ghét nàng.
Tạ Lưu Xu suy nghĩ lung tung, nhất thời không nói được là bùi ngùi nhiều hơn hay mất mác nhiều hơn.
Chu ma ma thấy nàng không có phản ứng gì, không khỏi sốt ruột nói: “Cô nương, không phải lão nô đang nói ngài, nhưng bệ hạ là thiên tử, sao ngài có thể để bệ hạ ngày ngày chủ động tới gặp ngài được, ngài phải nắm chắc cơ hội, đừng để cuối cùng ngay cả danh phận cũng không có.”
“Bây giờ Tô cô nương đang rất được lòng bệ hạ, nếu nàng ấy vào cung, tương lai còn có địa vị của ngài sao?”
“Đừng quên trước đó lão gia đã dặn dò ngài thế nào.”
Chu ma ma nói liên tục mấy câu, càng nói càng cảm thấy địa vị của Tạ Lưu Xu đang trùng trùng nguy cơ.
Nhưng Tạ Lưu Xu vẫn như không nghe lọt tai, Chu ma ma thở dài, thầm nghĩ sợ là lão gia sẽ phải bỏ qua quân cờ này.
Nhưng bà ta vẫn chưa hết hi vọng, tiếp tục nói: “Lát nữa lão nô hầu hạ cô nương chải đầu trang điểm, cô nương hãy đi tới trước mặt bệ hạ lộ mặt, cô nương cố gắng nhún nhường, đừng chọc giận bệ hạ.”
Tạ Lưu Xu không lên tiếng, nàng thật sự không hiểu mình đã chọc giận Thẩm Tứ ở chỗ nào.
Một canh giờ sau, nàng đổi sang một bộ váy màu trắng, tóc búi lỏng sau đầu, trông vô cùng xinh đẹp động lòng người.
Chu ma ma cười rất tươi, cái khác không nói chứ dung mạo này của Tạ Lưu Xu thật sự không hề vô dụng.
Bà ta ở Thịnh Kinh nhiều năm nhưng chưa từng gặp cô nương nhà nào xuất sắc hơn nàng, chẳng trách lão gia muốn đưa nàng vào cung.
Tạ Lưu Xu đã sửa soạn xong đứng ở trước gương, có hơi không biết nên làm gì.
Nàng đang nghĩ, nếu Thẩm Tứ đã chán nàng thật, bây giờ nàng đột nhiên đi qua thì chẳng phải rất không có tôn nghiêm sao.
Nhưng không để nàng nghĩ nhiều, Chu ma ma đã đẩy nàng ra khỏi đại điện, đồng thời dặn dò: “Cô nương nhận lỗi rồi làm nũng một chút, có lẽ bệ hạ sẽ lại có hứng thú với ngài.”
“...”
Trong Càn Minh Điện, Tạ Lưu Xu vừa tới gần đã nghe thấy bên trong truyền ra tiếng cười sang sảng của Thẩm Tứ, dường như bên trong rất vui vẻ.
Lúc Tạ Lưu Xu đang do dự có đi vào không, Vương Hải Phúc bên cạnh đã tinh mắt nhìn thấy nàng, đột nhiên nói: “Cô nương tới rồi.”
Tạ Lưu Xu sững lại, lúc này nàng đã không còn đường lui nữa, chỉ có thể bất chấp tiếp tục đi lên, cười ấm áp nói: “Công công, bệ hạ đang ở trong đó sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)