Đến lúc đó, nàng sẽ không còn chỗ đứng trong hoàng cung nữa.
Tô Tuyết Dung tươi cười đứng dậy, thong dong khom người hành lễ với Thẩm Tứ sau đó lui ra ngoài.
Nàng ta vừa đi, trong điện chỉ còn lại hai người Tạ Lưu Xu và Thẩm Tứ.
Tạ Lưu Xu há miệng, nhỏ giọng gọi một tiếng: “Bệ hạ...”
Thẩm Tứ nhìn gương mặt xinh đẹp này, trong đầu lại nhớ tới cảnh tượng nàng ở cùng Nguỵ Tuyên ngày hôm đó.
Đôi mắt long lanh, thả lỏng hoàn toàn không một chút đề phòng.
Nhưng khi đối mặt với hắn, nàng lại cẩn thận dè dặt, giả vờ dối trá.
Ngay cả khi làm chuyện kia cũng nhắm mắt, dáng vẻ không muốn chấp nhận.
Thẩm Tứ thầm cười lạnh, sau đó chậm rãi kéo nàng tới gần, mùi thơm trên người nàng truyền tới, Thẩm Tứ cong khóe môi, thong thả nói: “Thẩm Tuân còn từng dạy ngươi cái gì?”
“Hắn ta có đối xử với ngươi như này không?”
Bàn tay lạnh lẽo của nam nhân luồn vào trong áo, Tạ Lưu Xu khó tin mở to hai mắt, trong mắt hiện lên chút tủi thân.
Hắn lại dám, nơi này là đại điện.
Bất kỳ người nào tiến vào cũng có thể nhìn thấy hành vi của hắn, cũng nhìn thấy dáng vẻ của nàng.
“Bệ hạ...”
Tạ Lưu Xu mấp máy môi, lại gọi nhỏ một tiếng.
Ngặt nỗi bây giờ trong đầu Thẩm Tứ toàn là lời vừa rồi Tô Tuyết Dung nói, nàng và Thẩm Tuân như hình với bóng, Thẩm Tuân dạy nàng đánh cờ, hắn còn từng tận mắt nhìn thấy nàng dựa vào vai Thẩm Tuân, cười vô cùng sán lạn.
Ngọn lửa ghen tỵ sắp thiêu rụi lý trí hắn.
“Xoẹt...” một tiếng, tiếng vải bị xé rách vang lên, Thẩm Tứ không nói lời nào đã xé quần áo của nàng.
Tạ Lưu Xu không kìm được bắt đầu chảy nước mắt, sau lưng nàng và cả cánh tay đều lộ ra trong không khí, chỉ có trên cổ vẫn treo một miếng vải mảnh dài, che đậy nơi phập phồng.
Giờ khắc này, nàng cảm thấy thật sự rất khuất nhục.
****
Sắc trời dần tối xuống, những bóng người ngoài cửa không ngừng qua lại.
Nhìn từ phía của nàng, có thể thấy Vương Hải Phúc đang mệt mỏi ngáp một cái, nhìn ra ngoài nữa là có thể thấy Tiểu Hoàng Môn đang đứng canh ngay dưới hành lang.
Cách một tấm bình phong.
Nàng cắn môi, liếc thấy quần áo trên người Thẩm Tứ vẫn chỉnh tề, mà đôi tay hắn đang đặt trên dây áo của nàng, chỉ cần khẩy một cái, nàng sẽ không còn gì che chắn.
“Nói đi! Rốt cuộc hắn ta có làm vậy với ngươi không?”
Giọng Thẩm Tứ lạnh lùng, trong đôi mắt phượng hiện lên cái rét lạnh, cái nhìn lạnh lẽo đặt trên da thịt trắng nõn như ngọc của nàng, bóng người thướt tha hơi run rẩy, trông nàng giống như một con búp bê sứ dễ vỡ, hắn chỉ cần hơi dùng sức là có thể tạo ra những dấu vết đỏ hồng ở trên đó.
Nhưng trong đầu hắn lại hiện lên cảnh nàng tựa lên vai Thẩm Tuân ngày xưa.
Ánh mắt dịu dàng, nụ cười tươi tắn.
Trong điện, mùi gỗ đàn hương không ngừng thoảng qua, dưới ánh nến mờ tối, mái tóc đen mềm mại của thiếu nữ trẻ tuổi buông xuống, vừa hay che đi cảnh xuân phía trước.
Nàng gần như không khống chế được muốn lùi về sau, trên gương mặt xinh đẹp hiện lên vẻ ngạc nhiên, người trước mặt cố chấp đên cuồng, cách xa ngàn dặm với vị lang quân ấm áp dịu dàng trong trí nhớ của nàng.
Xúc cảm lạnh như băng lan ra từ vai, tư thế nhục nhã làm nàng nhận ra giờ khắc này, thiếu niên trong trí nhớ kia sẽ không quay lại nữa.
Hắn từng lễ phép khắc chế khi đối đãi với nàng, cho dù động tình cũng chưa từng ép buộc nàng, nhưng bây giờ, hắn một thân trường bào mạ vàng cao quý, dáng vẻ cao thượng làm nàng thấy thật xa lạ.
Cho dù nàng không ngừng an ủi bản thân là mình đã phụ Thẩm Tứ trước, nàng có lỗi với hắn, nàng có thể chịu đựng giễu cợt trào phúng của hắn, nhưng tuyệt đối không muốn bị hắn nhục nhã với tư thế như này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


