Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đế Vương Lòng Dạ Đen Tối Cuồng Chiếm Hữu Ta Chương 26:

Cài Đặt

Chương 26:

Nàng không còn là tiểu cô nương ngoan ngoãn lanh lợi trong trí nhớ của Ngụy Tuyên nữa, bây giờ nàng là một nữ nhân không có danh phận trong hậu cung của Thẩm Tứ.

Tạ Lưu Xu đưa tay kéo áo khoác, lại không biết dấu vết lộ ra ở cổ trùng hợp rơi vào trong mắt của Ngụy Tuyên.

“Vãn Vãn, ta... tất cả đều tốt.”

Nghe vậy, Tạ Lưu Xu mới hoàn toàn yên tâm.

Nhưng nàng không biết cách đó không xa, đế vương trẻ tuổi đang ngồi trên long liễn, đúng lúc đi qua đình nghỉ mát này.

Thấy hai người lâu ngày không gặp đều rất kích động, đôi mắt hắn đen kịt, con ngươi lạnh như băng lạnh lùng mà tĩnh mịch.

****

Hắn ta cảm thấy lo lắng.

Chỉ sợ nàng sống không hề tốt như đã nói.

Nghĩ một lúc, Ngụy Tuyên bỗng nhiên nói: “Vãn Vãn, nàng tự nguyện vào cung sao?”

Tạ Lưu Xu sững sờ, trong đôi mắt xinh đẹp thoáng qua chút ngạc nhiên, sau đó nàng mím môi, sự quan tâm của Ngụy đại ca không giống như giả vờ, chỉ là nàng không muốn kéo hắn ta vào chuyện này.

Nghĩ tới đây, Tạ Lưu Xu cười nói: “Ngụy đại ca nói đùa rồi, đương nhiên là tự nguyện.”

Ánh mắt Ngụy Tuyên tối xuống, hắn ta tưởng thiếu nữ sẽ có nỗi khổ, hắn ta nghe nói trước đó nàng đã đính hôn với Thái tử, Thái tử qua đời, nàng vào cung đi hầu hạ tân đế, người bên ngoài không biết đã nghị luận nàng thế nào, mấy lời đó hắn ta nghe thôi cũng cảm thấy khó chịu, huống chi là một cô nương yếu đuối như nàng.

Chỉ là Ngụy Tuyên hỏi tới, nàng lại nói là nàng tự nguyện.

Tạ Lưu Xu nhìn thấy phản ứng của hắn ta, thầm nghĩ, chắc là Ngụy đại ca rất thất vọng về nàng, ở trong mắt hắn ta, nàng là một nữ tử yêu thích quyền thế, một lòng ham muốn vinh hoa phú quý.

Nàng không đáng giá để hắn ta đối xử tốt như vậy.

Khi Tạ Lưu Xu đang định nói tiếp, không ngờ bên kia bỗng truyền tới một giọng yêu kiều động lòng người: “Ngụy đại ca, sao huynh lại tới đây?”

Là Thẩm Thanh Hòa.

Nàng ấy giống như một màu sắc xinh đẹp, trên người mặc một bộ đồ màu hồng đào, tung tăng vui vẻ đi tới bên này.

Đầu tiên ánh mắt nàng ấy đặt lên người Ngụy Tuyên, sau đó lại nhìn về phía Tạ Lưu Xu.

Thẩm Thanh Hòa hừ một tiếng, ánh mắt hơi không vui.

Nàng ấy cố ý kéo tay của Ngụy Tuyên, nói: “Ngụy ca ca, Thanh Hòa tìm huynh rất lâu rồi.”

Ngụy Tuyên vô thức muốn né tránh, lại bị Thẩm Thanh Hòa túm chặt lấy tay áo, Thẩm Thanh Hoà như hoàn toàn không đặt Tạ Lưu Xu vào mắt, vẫn tiếp tục nói chuyện với Ngụy Tuyên: “Đi thôi, không phải nói sẽ chơi cờ với ta sao?”

Ngụy Tuyên mím môi, liếc nhìn cổ tay đang bị Thẩm Thanh Hòa nắm chặt của mình.

Hắn ta thở dài, vô thức muốn nhìn về phía Tạ Lưu Xu, lại chỉ thấy thiếu nữ đã quay đầu đi, tâm trạng hắn ta bất ổn, bị Thẩm Thanh Hòa kéo rời đi.

Đình nghỉ mát khôi phục lại yên tĩnh, mắt Tạ Lưu Xu hơi cay cay, vốn tưởng gặp được Ngụy Tuyên, nàng có thể tìm về chút cảm giác ngày xưa.

Không ngờ ngay cả hắn ta cũng đã thất vọng về nàng.

Tạ Lưu Xu mím môi, ở một mình thêm một lát rồi mới quay về Lưu Ly Các.

Bệnh cảm lạnh của nàng còn chưa khỏi, cũng không có tâm trạng đi tới chỗ Thẩm Tứ lộ mặt, mặc dù Chu ma ma ràm ràm mấy câu, nhưng thấy nàng thật sự không khỏe thì cũng không nói thêm gì nữa.

Mấy ngày liền, Tạ Lưu Xu đều ở trong Lưu Ly Các chưa từng ra ngoài, điều bất ngờ là Thẩm Tứ cũng không phái người tới.

Nàng hiếm khi được yên ổn một khoảng thời gian, nhưng Chu ma ma lại không ngồi yên được nữa.

Tạ Lưu Xu nhìn dáng vẻ sốt ruột của bà ta, trong lòng thầm thở dài.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc