Tạ Lưu Xu mặc không đổi sắc lùi về sau một bước, những chuyện tốt này chưa từng tới lượt nàng, mặc dù không biết hôm nay Tô thái hậu gọi nàng tới là có mục đích gì, nhưng tóm lại nói ít sẽ không sai.
Lại không ngờ bên nàng không định dính vào chuyện thị phi, bên Tô thái hậu lại bỗng nhiên gọi nàng.
“Tạ thị, ngươi cũng đi qua xem đi.”
Tạ Lưu Xu sững lại, sau đó vội vàng nói: “Thiếp thân thấp kém, sợ là không thể nhận.”
Thừa Ương phu nhân nghe vậy lập tức nói với giọng the thé: “Chẳng lẽ Tạ cô nương mắt cao hơn đầu, coi thường ban thưởng của Thái hậu nương nương?”
Lời này vừa dứt, rõ ràng sắc mặt Tô thái hậu đã sầm đi, bà ấy càng nhìn Tạ Lưu Xu càng không thấy thuận mắt, sau đó trầm giọng nói: “Tạ thị, ngươi không thích?”
“Thiếp thân không dám.” Tạ Lưu Xu vội vàng nói, chuyện tới nước này nàng cũng chỉ có thể bất chấp mà tiến lên.
Vải mà Tô thái hậu mang ra đương nhiên vô cùng quý giá, nàng nhìn qua lại thấy những cuộn vải đó đều như nhau.
Khi đang định chỉ bừa vào một cuộn trong đó, ai ngờ Tôn phu nhân trước đó luôn không nói lời nào bỗng nhiên lên tiếng: “Tạ cô nương còn trẻ, vải màu hồng này may thành quần áo nhất định rất hợp với cô nương.”
Tầm mắt Tạ Lưu Xu dừng trên cuộn vải màu hồng nhạt kia, kiểu dáng tinh xảo, không nhìn ra là có vấn đề gì.
Thế là nàng cười gật đầu: “Vậy thì cái này đi.”
Tô thái hậu nhìn cuộn vải đó, ánh mắt lóe lên, sau đó thản nhiên nói: “Trường Thu, đưa cuộn vải này cho Tư Y Phòng, bảo bọn họ gấp rút hoàn thành, nhất định phải xong sớm.”
Sau khi ra khỏi Thọ An Cung, trong lòng Tạ Lưu Xu cứ cảm thấy bất an, có lẽ vừa rồi huân hương trong điện quá nồng làm đầu óc nàng hơi nặng nề, đi được hai bước nàng suýt thì té ngã.
May mà Thanh Song nhanh tay nhanh mắt đỡ được nàng: “Tiểu thư, trước mặt là đình nghỉ mát, không bằng qua đó nghỉ một lát.”
Tạ Lưu Xu ngước mắt nhìn, sau đó gật đầu nói: “Được.”
Vừa rồi trong điện nàng vô cùng cẩn thận, chỉ sợ nói sai một câu sẽ rước lấy phiền toái, vì vậy trong lòng vẫn luôn rất căng thẳng, không hề dám thả lỏng, bây giờ ra ngoài rồi mới cảm thấy thoải mái hơn không ít.
Đúng lúc gió lạnh thổi qua, thổi bay mấy phần choáng váng của nàng.
Tạ Lưu Xu đi tới đình nghỉ mát, hơi cởi lỏng áo khoác để hóng gió.
Không ngờ bên góc bỗng nhiên có một người đi ra, người kia mặc một bộ cẩm y màu trắng, trên eo đeo đai lưng bằng ngọc, gương mặt anh tuấn quen thuộc làm nàng suýt tưởng rằng mình đã nhìn lầm.
Là ca ca... nhà họ Ngụy!
Ngụy Tuyên ngước mắt, cũng nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp trong đình nghỉ mát kia, năm năm không gặp, nàng ngày càng xinh đẹp, tiểu cô nương ngoan ngoãn gầy yếu trong trí nhớ kia đã không còn, người trước mặt hắn ta bây giờ dung nhan xinh đẹp, dáng người thướt tha yêu kiều.
Ngụy Tuyên mím môi, bỗng cất bước đi qua.
“Vãn Vãn.”
Hắn ta gọi nhũ danh của nàng.
Gần như ngay lập tức, Tạ Lưu Xu không khống chế được đỏ hốc mắt, nàng không ngờ có một ngày có thể gặp lại Ngụy Tuyên, thời gian năm năm, thiếu niên ngây ngô ngày xưa đã biến thành thanh niên có thể đảm đương một phía.
Mặc dù vẫn dịu dàng cao quý như trong trí nhớ, nhưng trên gương mặt tuấn tú kia đã thầm có thêm mấy phần cương nghị.
Tạ Lưu Xu mấp máy môi, gọi ra xưng hô quen thuộc kia: “Ngụy đại ca.”
Ngụy Tuyên gật đầu, ánh mắt cũng vô vàn xúc động.
Năm xưa lúc hắn ta đi, nàng mới cao tới ngực hắn ta, xa cách nhiều năm, bây giờ hắn ta đã cao lên, nàng cũng đã cao lên.
Ngụy Tuyên đi tới bên cạnh nàng, hơi xúc động nói: “Lâu rồi không gặp.”
“Ngụy đại ca, mấy năm nay huynh sống tốt không?”
Khi gặp lại bạn cũ, Tạ Lưu Xu khó nén được kích động, đến mức suýt nữa quên mất thân phận bây giờ của bản thân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


