Tạ Lưu Xu liếc nhìn bát thuốc đặt bên cạnh một cái, nàng sững sờ một chốc, thì ra tối qua không phải mơ, nàng còn tưởng mình lại mơ tới cảnh ở cùng Thẩm Tứ trong căn nhà gỗ nhỏ.
Tạ Lưu Xu hắng giọng, nhỏ giọng hỏi: “Bệ hạ đâu?”
hị nữ cung kính nói: “Bệ hạ thượng triều còn chưa về, chỉ phân phó nô tỳ nếu cô nương tỉnh dậy thì hãy tự về cung, không cần đợi ngài ấy.” T
Tạ Lưu Xu ngơ ngác, đầu nàng còn hơi mơ màng, nhất thời chưa kịp phản ứng lại.
Nhưng lời của cung nữ truyền rõ ràng vào tai nàng, nàng nhíu mày, cảm thấy có gì đó không đúng.
Trở về Lưu Ly Các, Thanh Song bưng một bát canh trứng gà tới, Tạ Lưu Xu ăn xong mới cảm thấy cổ họng thoải mái dễ chịu hơn rất nhiều.
Nàng uống thêm một bát thuốc, bấy giờ mới khôi phục lại một chút tinh thần.
Hình như tối qua tuyết rơi cả đêm, trong sân đã tích một tầng tuyết hơi mỏng, vừa bước chân ra ngoài, gió như đao cắt thổi thẳng vào mặt, Tạ Lưu Xu kéo chặt áo khoác.
Dải lông mềm vắt ngang bên cổ nàng, vừa hay che đi phần da thịt lộ ra ở ngoài.
Tạ Lưu Xu cầm một cái ô, cất bước đi về phía Thọ An Cung.
Lại không ngờ vừa mới tới gần đã nghe thấy tiếng của Thừa Ương phu nhân truyền ra từ trong điện, nàng mím môi, sau đó bước vào trong.
Trong Thọ An Cung, Tô thái hậu mặc bộ đồ gấm hoa lệ, cao quý ngồi ở bên trên, bên dưới là mấy vị phu nhân, nàng cụp mắt nhìn qua, người ngồi đầu tiên là tẩu tẩu của Tô thái hậu, mẫu thân của Tô Tuyết Dung – Thừa Ương phu nhân.
Bà ta tuổi gần bốn mươi nhưng vẫn vô cùng thướt tha, Tô Tuyết Dung được di truyền dung nhan xinh đẹp của bà ta, nhưng nàng ta lại càng đẹp hơn.
Xuống dưới nữa là Lý phu nhân của nhà Lễ bộ Thượng thư và mấy vị tiểu thư phu nhân có quan hệ tốt với Tô thái hậu.
Sau khi Tạ Lưu Xu tiến vào, ánh mắt mọi người đều dừng trên người nàng.
Trong mắt Thừa Ương phu nhân thoáng qua nét khinh thường, nhà họ Tô và nhà họ Tạ không hợp, trước đây hai nhà tranh giành vị trí Thái tử phi rất lâu, cuối cùng vị trí đó rơi vào trong tay nhà họ Tạ.
Bây giờ Thái tử chết rồi, tân hoàng đăng cơ, lão già Tạ Lý không biết xấu hổ kia lại đưa nữ nhi vào cung, đúng là một trò cười lớn.
Thừa Ương phu nhân cười khẩy nói: “Thái hậu nương nương, sao dạng người gì cũng tới Thọ An Cung được thế.”
Tô thái hậu thản nhiên liếc Tạ Lưu Xu một cái, không lên tiếng nói gì.
Nhưng Lý phu nhân bên cạnh lại phụ họa: “Thái hậu nương nương, thiếp tưởng hôm nay chúng ta cùng nhau ôn lại chuyện cũ, sao ngài lại gọi người không liên quan tới?”
Tạ Lưu Xu mím môi, nàng đứng ở chính giữa, đi cũng không được lùi lại cũng chẳng xong, nhất thời có hơi xấu hổ.
Ban đầu nàng tưởng chỉ là Tô thái hậu gọi nàng tới, không ngờ trong Thọ An Cung lại có nhiều người như vậy, ngước mắt lên nhìn, có mấy người đã từng cười nhạo nàng.
Bây giờ nhà họ Tạ bị cầm tù, mấy người này càng không chút kiêng kỵ, không ngừng châm chọc nhà họ Tạ.
Mà nàng, mặc dù đã vào cung như ý nguyện nhưng mãi vẫn không có danh phận, không thể nghi ngờ chuyện này càng làm bọn họ cười nhạo nàng.
Tô thái hậu thản nhiên nói: “Tạ thị, ngồi xuống đi.”
“Hôm nay gọi các ngươi tới là muốn nhờ các ngươi xem cuộn vải này hộ ai gia, ai gia muốn may mấy bộ quần áo, nếu các ngươi nhìn trúng cũng có thể lựa chọn.”
Nghe vậy, Thừa Ương phu nhân lập tức đứng dậy nói: “Được Thái hậu nương nương quan tâm, chúng thần thiếp vô cùng cảm kích.”
Tiếp theo đó, mọi người cũng nhao nhao nói mấy lời khen ngợi theo Thừa Ương phu nhân.
Tô thái hậu mỉm cười xua tay, sau đó các cung nhân nối đuôi nhau đi vào, trong tay đều bưng mấy cuộn vải tinh xảo hoa lệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


