Địa long trong điện cháy lách tách, khói đang không ngừng bốc lên từ lò Bác Sơn bay bổng trong không khí, Thẩm Tứ bỗng nhớ tới một chuyện.
Năm đó, hắn vẫn là một hoàng tử trong tay không có gì, mẫu thân hắn chỉ là một quý nhân tầm thường trong hậu cung của tiên hoàng, khi sinh hắn thì khó sinh, phụ hoàng chỉ đơn giản an ủi mấy câu rồi không quan tâm tới người nữ nhân này nữa.
Từ nhỏ hắn đã không có mẫu thân.
Khi các hoàng tử khác vào Thái Viện đọc sách, hắn chỉ có thể đứng ở một bên bị ma ma kéo đi.
Ma ma nói trong cung có mấy chuyện bẩn thỉu, tiểu đện hạ đừng tham dự vào thì tốt hơn.
Năm đó, ma ma chăm sóc hắn từ nhỏ qua đời, trùng hợp Đông Châu có chiến dịch, văn võ cả triều đùn đẩy nhau, không một ai lựa chọn đứng ra xuất chinh.
Tiên hoàng vô cùng tức giận, đúng vào lúc này hắn đã đứng ra.
Dũng cảm nhận nhiệm vụ khó khăn, bình định phản loạn Đông Châu.
Sau đó hắn dựa vào cố gắng của bản thân, từng bước từng bước bò lên, cuối cùng đã không ai có thể coi thường hắn nữa.
Ngày hồi kinh, hắn cưỡi trên lưng ngựa, ánh mắt vô cùng kiêu ngạo, hắn đã nghĩ tới cảnh thăng quan tiến chức sau khi quay về, phụ hoàng cũng không thể coi thường hắn nữa.
Nhưng không ngờ trong đội ngũ xuất hiện gian tế, gã ta đã thầm hạ thuốc trong chén rượu của hắn.
Đêm đó lều trại bị cháy, kẻ địch thầm đánh lén, hắn mang độc chỉ huy trận chiến nhưng cuối cùng thất bại.
Những huynh đệ đi theo hắn vào sinh ra tử không thể quay về nữa, hắn thì lảo đảo xông vào một khu rừng rậm.
Bởi vì mất máu quá nhiều nên hắn đã hôn mê, khi tỉnh lại lần nữa thì đang nằm trong tiểu viện của một gia đình nhà nông.
Thẩm Tứ mím môi, trong đầu nhớ tới cảnh tượng ngày đầu tiên gặp được Tạ Lưu Xu, nàng mặc một bộ đồ mộc mạc đơn giản, tóc dài tết bên tai.
Nhìn thấy hắn tỉnh lại, trong mắt nàng thoáng qua nét vui mừng.
Hắn ở trong núi sâu làm bạn với nàng một năm, nghe nàng kể những chuyện vụn vặt trong cuộc sống, những bất hòa hàng xóm... Rồi hắn bỗng phát hiện, hình như những âm mưu hãm hại kia đã cách mình rất xa.
Ở đây, hắn không cần lúc nào cũng để một con dao găm ở dưới gối, càng không cần lo thức ăn nuốt xuống có độc.
Vốn tưởng cuộc sống ấm áp yên bình này sẽ kéo dài mãi, cho đến một năm sau, nàng để lại cho hắn một bức thư tạm biệt, sau đó bước chân vào kinh thành phồn hoa, một đi không trở lại.
Thẩm Tứ híp mắt, bỗng cảm thấy thì ra tất cả đều là giả.
Hắn không xứng được sống dưới ánh sáng, chỉ xứng sống trong bóng tối vô biên.
Trận hỏa hoạn kia làm toàn bộ thuộc hạ của hắn bỏ mạng, chỉ mình hắn sống tiếp, đây há chẳng phải một loại hành hạ.
Người bỏ thuốc còn chưa bị bắt, sao hắn có thể thư thái không lo lắng.
Hôm nay, lời của Ngụy Tuyên đã nhắc nhở hắn, nhà họ Tạ, nhà họ Tô.
Nếu để hắn tra ra có liên quan tới chuyện năm đó, hắn sẽ không bỏ qua bất cứ một người nào.
Sắc trời dần sáng, Thẩm Tứ cả đêm không chợp mắt, cho đến khi bóng dáng Vương Hải Phúc xuất hiện ở gian ngoài, hắn mới thay quần áo chuẩn bị đi thượng triều.
...
Qua giờ tỵ, Tạ Lưu Xu tỉnh dậy, nàng xoa cái đầu đang mơ màng, ánh mắt cũng tỉnh táo hơn, cung nữ trong Càn Minh Điện nghe thấy động tĩnh, lập tức tiến vào cung kính gọi một tiếng: “Cô nương.”
Tạ Lưu Xu giật mình, bấy giờ mới nhận ra đây là tẩm cung của Thẩm Tứ.
Nàng nhớ hình như Thẩm Tứ đi ra ngoài một chuyến, sau khi quay lại trên người lạnh như băng, hai người thân mật một lúc, sau đó nữa thì không còn ấn tượng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



