Thẩm Tứ sững sờ một chốc, nhưng không phản ứng lại, hắn cởi áo khoác trên người xuống, thuận tay ném ra ngoài, sau đó lại ôm nàng.
Cảm nhận được cảm giác mềm mại ấm áp trong ngực, tâm trạng phiền muộn của Thẩm Tứ mới dần dần tốt lên.
“Vãn Vãn.” Hắn bắt đầu gọi nhũ danh của nàng, mặc dù giọng mơ hồ, lại không khó nghe được có chút quyến luyến trong đó.
Tạ Lưu Xu khẽ đáp lại, trong lòng hơi phức tạp, nhân lúc Thẩm Tứ có hứng thú, nàng phải dỗ hắn, thuận theo hắn, như vậy mới có thể đổi được nhiều lợi ích hơn.
Nàng không thật lòng muốn hùa theo hắn.
Trong điện ánh sáng chớp tắt, hai bóng người trong rèm lại bắt đầu hành động, động tĩnh kéo dài tới tận sau nửa đêm mới dừng lại.
Tạ Lưu Xu nghĩ, Thẩm Tứ thật nhỏ nhen, ngủ với nàng lại không cho nàng danh phận, nếu nàng không đào chút lợi ích từ chỗ hắn thì đúng là phí công.
Đợi tới ngày mai nàng sẽ đi tìm Thái y khám thử, xem rốt cuộc bao giờ mới có thể mang thai.
Nhưng không ngờ suy nghĩ này còn chưa thực hiện được, một lý do đi khám thái y khác đã xuất hiện.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Tứ vừa hạ triều, vốn chỉ thuận miệng hỏi động tĩnh của Tạ Lưu Xu nhưng lại được báo là nàng còn chưa dậy.
Thẩm Tứ nhíu mày, trong lòng hơi nghi ngờ, cho dù tối qua hắn không khắc chế thật, nhưng bây giờ thời gian không còn sớm, sao nàng vẫn bám giường chưa dậy.
Thẩm Tứ bước vào tẩm điện, nhìn thấy dung nhan dịu dàng khi ngủ của người trên giường thì đưa tay sờ lên trán nàng.
Vừa sờ vào, cảm giác nóng bỏng đã truyền lên ngón tay hắn, hình như nàng sốt rồi.
Sắc mặt Thẩm Tứ lập tức trở nên không dễ nhìn, hắn hét ra ngoài một câu: “Vương Hải Phúc, truyền ngự y.”
Nửa canh giờ sau, Trương thái y của Thái Y Viện viết mấy đơn thuốc nói: “Bệ hạ, Tạ cô nương chỉ bị cảm lạnh đơn giản thôi, để lão thần viết mấy đơn thuốc từ từ điều dưỡng, mấy ngày nữa sẽ có thể khỏi bệnh.”
Nghe vậy, trái tim lo lắng của Thẩm Tứ mới dần bình tĩnh lại, lúc hắn đang định cho người lui xuống, chỉ thấy Trương thái y ấp úng dường như còn lời muốn nói.
“Bệ hạ, hình như Tạ cô nương còn có chứng thể hàn.”
“Thể hàn?” Thẩm Tứ nhíu mày.
Trương thái y nói nốt lời phía sau: “Thứ cho lão thần nói thẳng, thân thể Tạ cô nương như này, sau này sợ là khó mà mang thai.”
Trong điện nhất thời yên tĩnh, ánh mắt Thẩm Tứ đặt trên bụng của nàng, giọng trầm thấp nói: “Có phương pháp điều dưỡng không.”
“Có ạ, để lão thần viết một đơn thuốc, chỉ cần uống thuốc đúng giờ sẽ có thể mang thai.”
“Vậy đi viết đơn thuốc đi.” Thẩm Tứ đặt cổ tay Tạ Lưu Xu vào trong chăn, giọng bình tĩnh phân phó.
Không bao lâu sau, Trương thái y đưa phương thuốc đã viết xong qua, Thẩm Tứ liếc mắt nhìn một cái, đưa cho Vương Hải Phúc.
Những người khác trong phòng đều lui ra ngoài, Thẩm Tứ cũng đứng lên đi sang bên cạnh bắt đầu xem tấu chương.
Thoáng chốc, nàng thấy hình như có người đỡ lấy eo mình, chất lỏng ấm áp đắng chát chạm vào môi nàng, Tạ Lưu Xu cau mày, vô thức muốn kháng cự.
Nhưng không ngờ cái tay chụp ở eo nàng mạnh mẽ có lực, không cho nàng kháng cự, mùi long diên hương quen thuộc kia bay tới, cuối cùng nàng cũng nhận ra đã xảy ra chuyện gì.
Thẩm Tứ cúi đầu nhìn người không an phận trong ngực, lông mày nhíu chặt lại.
Đút một bát thuốc không hề thuận lợi, có mấy giọt chảy dọc theo cái cổ trắng nõn chui vào trong cổ áo, ngón tay hắn phủ lên, lau giọt nước ướt át đó đi dễ như trở bàn tay, đôi mắt hắn lạnh lùng giống như là hai vũng nước sâu thẳm.
Sau khi uống thuốc xong, Thẩm Tứ kéo cái chăn bên cạnh qua, trùm lên thân thể mềm mại yểu điệu của nàng.
Sau đó hắn khoác áo lông cáo màu trắng, đứng dậy đi tới trước bàn sách.
Xúc cảm ấm áp trong tay vương vấn mãi không tan, Thẩm Tứ mím môi, tâm trạng không còn tốt như ban nãy nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
