Bỗng nhiên Ngụy Tuyên lại nhớ tới một chuyện, hắn ta ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng trên gương mặt anh tuấn của thiên tử, trong đầu lập tức nhớ tới một tiểu cô nương ngoan ngoãn lanh lợi, thế là không nhịn được lên tiếng hỏi: “Bệ hạ, thần cả gan hỏi một câu, chuyện của Tạ đại nhân, bệ hạ định xử lý thế nào?”
Hắn ta không hỏi thẳng về Tạ Lưu Xu, mà đi vòng vo hỏi chuyện về Tạ Lý.
Tạ Lý bị cuốn vào vụ án buôn lậu muối, mặc dù không có chứng cứ chính xác, nhưng bệ hạ chậm chạp không xử lý, bây giờ triều thần đều không rõ bệ hạ có thái độ như thế nào với nhà họ Tạ.
Mắt Thẩm Tứ lóe lên, trong đầu không khỏi nhớ tới câu nói nghe được trong Thọ An Cung hôm trước.
Ngụy Tuyên và nàng là thanh mai trúc mã.
Hay cho quan hệ thanh mai trúc mã, quan tâm đến vậy sao?
Thẩm Tứ hơi híp mắt, nói một câu mơ hồ: “Thế tử cảm thấy trẫm nên xử lý nhà họ Tạ như thế nào?”
“Thần... không biết.” Tạ Tuyên cúi đầu, trên gương mặt tuấn tú thoáng qua nét phức tạp.
“Ngụy thế tử mới hồi kinh không lâu, Thanh Hoà vẫn luôn rất nhớ ngươi, nếu không có chuyện gì, trẫm cũng không giữ ngươi lại nữa.” Thẩm Tứ ra vẻ hơi mệt mỏi, lập tức đứng dậy rời khỏi.
Ngụy Tuyên chậm chạp phản ứng lại, vừa rồi khi bệ hạ đi qua hắn ta, hình như trên người truyền tới một mùi thơm như có như không của nữ tử.
Vừa nghĩ tới bây giờ cô nương kia đang ở trong cung, Ngụy Tuyên lập tức cảm thấy trong lòng buồn bực không vui.
Khi đi ra, hắn ta bất ngờ gặp được Thanh Hòa công chúa.
Hôm nay Thanh Hòa mặc một chiếc áo khoác màu trắng tuyết, trông thanh nhã thùy mị, nàng ấy nhìn thấy Ngụy Tuyên, trong mắt là sự ngạc nhiên vui vẻ không thể giấu.
“Ngụy ca ca, huynh vào cung rồi!”
Ngụy Tuyên mặt không đổi sắc lùi về sau một bước, chắp tay hành lễ nói: “Vi thần tham kiến công chúa.”
Thanh Hòa công chúa thấy hắn ta né tránh, trong mắt thoáng qua chút thất vọng, nhưng nàng ấy vẫn chưa hết hi vọng, tới gần cười hì hì nói: “Buổi tối trời lạnh, Nguỵ ca ca cầm lấy chiếc sưởi tay này đi.”
Ngụy Tuyên cúi đầu, lập tức nhìn thấy chiếc lò sưởi tay thiếu nữ nhét qua, dường như còn có hương thơm bay ra từ đó, hắn ta mím môi: “Tạ ơn công chúa yêu mến.”
Thẩm Thanh Hòa thấy hắn ta không từ chối, không khỏi cười tươi hơn, nàng ấy đi sóng vai bên cạnh hắn ta, lúc thì hỏi hắn ta chuyện liên quan tới phương Bắc, lúc lại nói tới những tin thú vị trong cung.
Ngụy Tuyên nghe từ đầu đến cuối, duy trì một khoảng cách cung kính lễ phép.
Vương Hải Phúc tiễn Ngụy Tuyên ra khỏi đại điện nhìn thấy cảnh trai tài gái sắc như vậy thì không khỏi thầm thở dài, vừa rồi khi Ngụy Tuyên vào cung, bệ hạ đã phái người đi báo tin cho Thanh Hòa công chúa, chuyện này không biết là phúc hay là họa.
Thẩm Tứ quay lại tẩm cung, nhưng sắc mặt không còn dễ nhìn như khi rời đi nữa.
Thẩm Tứ không quan tâm, hơi thở phả trên cần cổ trắng nõn mềm mại của nàng, hạ xuống những cái hôn dày đặc.
Cuối cùng thiếu nữ trong ngực cũng phát hiện ra khác thương, nàng xoay người lại, ánh mắt mơ màng nhìn người trước mặt: “Người của ngài lạnh quá.”
Thẩm Tứ hừ một tiếng, đưa tay thò vào trong quần áo của nàng, nơi bàn tay lạnh lẽo chạm qua lạnh rùng mình.
Tạ Lưu Xu tránh về phía sau, lại bị hắn giữ eo lại: “Không cho trốn.”
Không còn cách nào khác, Tạ Lưu Xu chỉ có thể chịu đựng cái lạnh ngập trời ập tới.
Thẩm Tứ hôn một lúc, dần dần trên người cũng bắt đầu ấm lên, hắn nhớ tới lời vừa rồi của Ngụy Tuyên, trong lòng rất không vui, động tác trên tay cũng mạnh hơn một chút, người trong ngực hừ khẽ một tiếng.
Đột nhiên, Tạ Lưu Xu đưa tay đặt lên má hắn, ngón tay mềm mại mịn màng xoa nhẹ mặt mũi hắn, dưới ánh nến mờ tối, nàng khép hờ mắt, tay nhẹ nhàng di chuyển xuống dưới, sau đó đặt lên vết sẹo kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


