Trên làn da trắng như tuyết, sợi dây đỏ kia cực kỳ bắt mắt, giống như muốn dụ dỗ người ta làm gì đó...
Tiểu Hoàng Môn không dám nghĩ tiếp nữa, lúc này vừa hay cách đó không xa có một thanh niên mặc cẩm bào đi tới, trên người hắn ta mặc bộ quan phục cổ tròn màu đỏ, dưới chân là một đôi giày đen.
Tiểu Hoàng Môn lập tức thay đổi sắc mặt, tiến lên cười gọi một tiếng: “Ngụy đại nhân.”
Ngụy Tuyên lạnh nhạt “ừ” một tiếng, tuyết rơi trên vai hắn ta, gương mặt vừa anh tuấn vừa thanh tú lộ ra chút sắc bén, trên người hắn ta vừa có vẻ cao quý của công tử thế gia, cũng có sự kiên nghị khi đã chinh chiến sa trường.
Tiểu Hoàng Môn còn định nói gì đó, không ngờ Vương Hải Phúc nghe thấy động tĩnh đã vội vàng chạy qua: “Ngụy đại nhân tới thiên điện đợi một chút nhé, lão nô sẽ lập tức đi mời bệ hạ.”
Ngụy Tuyên nhíu mày nhưng cũng không nói gì, chỉ lạnh nhạt “ừ” một tiếng.
Tiểu Hoàng Môn nhìn Ngụy Tuyên dần đi xa, trong đầu không khỏi nhớ lại cảnh tượng vô tình liếc thấy vừa rồi, trong lòng chợt sinh ra mấy phần cảm giác quái lạ.
Ngụy đại nhân tới thật đúng lúc.
Trong điện, Thẩm Tứ nhìn Tạ Lưu Xu dần chìm vào giấc ngủ, nữ tử trên giường sắc mặt ửng đỏ, áo lót rộng rãi đắp trên người, tóc xòa trên trán dính nước còn chưa khô, lộ ra dáng vẻ làm người ta thương tiếc.
Thẩm Tứ mím môi, cúi đầu nhìn trước ngực mình một cái, vừa rồi giày vò quá mức, mệt cho nàng còn có sức lực cào ra một vết thương trên ngực hắn.
Thẩm Tứ cười khẽ, không bao lâu sau, Vương Hải Phúc tiến vào.
Độ ấm trong mắt Thẩm Tứ dần tắt, khôi phục lại vẻ nghiêm túc thường ngày, hắn khoác thêm một chiếc áo khoác, đứng dậy đi tới gian cách vách.
Vương Hải Phúc báo chuyện Ngụy Tuyên tới, sau đó tiến lên thay đồ cho hắn, rồi đột nhiên nghi hoặc nói: “Bệ hạ, vết sẹo này... có cần lão nô đi lấy ít thuốc bôi trừ sẹo không.”
“Không cần.” Thẩm Tứ liếc mắt nhìn, vết sẹo được che trong quần áo, bình thường sẽ không ai chú ý tới, chẳng qua trong đầu hắn bỗng nhớ tới lời nàng nói hôm nay, Thẩm Tứ mím môi, ánh mắt hơi lạnh lẽo.
Vết sẹo này luôn làm hắn nhớ tới những cảnh tượng ở cùng nàng ngày xưa, hắn làm cho nàng nhiều chuyện như vậy, lại không thắng được thân phận cao quý của Thái tử.
Thẩm Tứ kéo áo, ép bản thân không suy nghĩ nhiều nữa, Vương Hải Phúc cảm nhận được biến hóa cảm xúc của bệ hạ cũng câm như là hến, không dám nói thêm một câu nào.
Bên ngoài tuyết rơi lớn, Thẩm Tứ mặc một chiếc áo khoác đen, cất bước đi vào trong thiên điện.
“Trên đường thần hồi kinh, khi đi qua vùng Đoan Châu, Đoan Châu mất mùa, bách tính sống lang thang, dọc đường đi khắp nơi đều là người chết đói, thần nhìn thấy mà không đành lòng, vì vậy khẩn cầu bệ hạ hãy phát bạc cứu tế thiên tai cho Đoan Châu, lại phái tuần sứ tới thăm hỏi.”
Thẩm Tư nghĩ một chốc, sau đó lên tiếng hỏi: “Thành Đoan Châu đang được ai quản lý?”
“Là cháu trai của Thái hậu nương nương, Tô Lẫm Tô đại nhân.” Vương Hải Phúc lập tức đáp.
Ánh mắt Thẩm Tứ lập tức trở nên sâu thẳm, hắn nhìn về phía Ngụy Tuyên: “Chuyện ở Đoan Châu trẫm đã phái người đi thăm hỏi từ một tháng trước, còn bạc cũng đã phát xuống, tại sao còn xuất hiện chuyện này.”
Ngụy Tuyên mím môi, trên gương mặt anh tuấn thoáng qua nét trầm tư.
Nếu như thế, nhất định là đã có người lén nuốt bạc cứu tế thiên tai, không đặt mạng sống bách tính vào trong mắt.
Thẩm Tứ cũng nghĩ tới khả năng này, sắc mặt hắn sa sầm, lên tiếng nói: “Ngụy Tuyên, trẫm lệnh ngươi đi điều tra chuyện này, nhất định phải tra ra hướng đi của bạc.”
“Thần tuân chỉ.” Ngụy Tuyên chắp tay hành lễ.
Trước khi hắn ta tới, thật ra trong lòng không ôm kỳ vọng quá lớn với vị bệ hạ này, nhưng bây giờ xem ra, hình như hắn không lạnh lùng độc ác như trong tưởng tượng của hắn ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


