Nàng lưu luyến cái ôm của hắn ta, thầm muốn cảnh tượng này hãy dừng lại lâu hơn.
Nhưng khi nàng ngước mắt lên, Thẩm Tuân trước mặt đã biến mất, một giọng trầm thấp khác cũng vang lên: “Ngươi là nữ nhân của trẫm, vậy mà dám nghĩ tới nam nhân khác, có phải trẫm đã quá dung túng ngươi rồi không.”
Nhưng giọng của Thẩm Tứ vẫn như ma quỷ đòi mạng âm hồn không tan, hắn dùng ngón tay nâng cằm nàng lên, ép nàng nhìn thẳng vào mắt mình, Tạ Lưu Xu nhìn thấy một đôi mắt sâu không thấy đáy, lông mi dài run run.
“Nhìn cho rõ, trẫm mới là chủ nhân của thiên hạ, trong thiên hạ này, không ai có thể làm trái ý chỉ trẫm, ngươi cũng không ngoại lệ.”
“Không phải ngươi muốn có con sao, trẫm có thể cho ngươi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn ở lại bên cạnh trẫm, trẫm cho ngươi làm đích mẫu của hoàng trưởng tử.”
“Nhưng nếu ngươi dám có suy nghĩ khác, đừng trách trẫm vô tình.”
Giọng Thẩm Tứ lạnh lùng vô tình, ngón tay đặt ở cằm nàng chậm rãi di chuyển xuống, hắn đẩy chiếc áo mỏng manh của nàng ra, thân hình cao lớn mạnh mẽ dần phủ xuống...
Tạ Lưu Xu vô tình quay đầu lại, hình như nàng nhìn thấy đôi mắt dịu dàng mang theo ý cười của Thẩm Tuân.
Hắn ta như đang đứng ngay cách đó không xa, nhìn nàng bị Thẩm Tứ chiếm lấy từng chút một...
Không thể như vậy, không được.
Nàng trong mơ bắt đầu phản kháng, sau đó nàng bỗng giật mình, thân thể có một loại cảm giác mất trọng lực, rồi ngồi bật dậy giữa giường.
Đúng là hoang đường.
Không ngờ nàng đồng thời mơ thấy cả Thẩm Tuân và Thẩm Tứ, còn là cảnh tượng như vậy.
Vừa nhớ tới đôi mắt dịu dàng của Thẩm Tuân trong mơ, nàng lập tức cảm thấy tâm trạng rất phức tạp.
Có phải nàng đã làm sai thật rồi không.
Thẩm Tuân đối xử với nàng tốt như vậy, nhưng nàng không một lòng với hắn ta, ngược lại chui vào lòng của Thẩm Tứ.
Vừa nghĩ tới Thẩm Tứ, Tạ Lưu Xu lại thở dài một tiếng, trong mơ hắn vẫn không chịu bỏ qua cho nàng.
Tầm mắt nàng dần dời tới cành mai vàng đặt trên bệ cửa sổ, không khỏi nhớ tới năm xưa tính tình của Thẩm Tứ chẳng hề như thế này.
Không biết hai năm nay hắn đã trải qua những chuyện gì.
Nàng nghe nói khi hắn kế vị, Ngũ hoàng tử và Lục Hoàng tử đều cật lực phản đối, thậm chí họ còn không tiếc âm thầm ra tay ám sát, để ngăn Thẩm Tứ làm hoàng đế.
Không ngờ Thẩm Tứ mạng lớn, không chết trong những đao kiếm trong sáng ngoài tối kia, ngược lại vượt muôn ngàn khó khăn, đi từng bước tới vị trí hiện tại.
Giữa nàng và hắn, suy cho cùng đã cách trở quá nhiều, không thể quay về cuộc sống bình yên như ngày xưa nữa.
Tạ Lưu Xu ngẩng đầu nhìn sắc trời bên ngoài, bóng đêm sâu thẳm, trời còn chưa sáng.
Nàng lại nằm về giường, chỉ là suy nghĩ rất rối loạn, nhất thời khó mà chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau, Tạ Lưu Xu soi gương, quả nhiên phát hiện vành mắt thâm đen hơn, nàng dùng phấn che đi, bấy giờ mới khôi phục lại khí sắc như thường ngày.
Dùng xong bữa sáng, Tạ Lưu Xu đang chuẩn bị tiếp tục thêu tấm bảo vệ đầu gối trước đó, nào ngờ Càn Minh Điện phái người đến mời nàng nhanh chóng tới một chuyến.
Chu ma ma vội vàng tìm áo khoác cho nàng, vui vẻ nói: “Tiểu thư, trong lòng bệ hạ vẫn có ngài, sao không nhân cơ hội này nhắc chuyện Tạ đại nhân với bệ hạ...”
Tạ Lưu Xu ngẩng đầu nhìn bà ta, ánh mắt không bất ngờ.
Sau khi đăng cơ, Thẩm Tứ đã dùng chuyện buôn lậu muối sắt hạn chế rất nhiều quan viên ở lại nhà, Tạ Lý cũng là một trong số đó.
Đã gần một tháng ông ta không thượng triều, môn sinh dưới phủ thấy tình hình không ổn cũng ít qua lại với Tạ phủ, bây giờ ông ta chỉ có thể nhàn rỗi ở không trong nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







