Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đế Vương Lòng Dạ Đen Tối Cuồng Chiếm Hữu Ta Chương 16:

Cài Đặt

Chương 16:

Từ trước tới giờ vận mệnh nàng chưa từng nằm trong tay chính mình.

Khi được người khác tung hô, nàng có thể là một Thái tử phi vô cùng được yêu chiều, khi không còn giá trị, nàng chỉ là một người ai ai cũng coi thường.

Tạ Lưu Xu cười khẽ, lên tiếng nói: “Trương Văn Thanh, ngươi thấy bây giờ ta sống tốt sao?”

Trương Văn Thanh ngẩn người, ánh mắt nhìn Tạ Lưu Xu cũng phức tạp, hắn ta biết bệ hạ không bằng Thái tử, cũng không có bao nhiêu cảm tình với nàng, đặt nàng trong cung nhưng không ban phong hào, đây chẳng khác nào là một sự sỉ nhục.

“Năm đó sau khi Thái tử chết, phe phái Đông cung bị diệt trừ sạch sẽ, ngươi cho rằng tân hoàng sẽ bỏ qua nhà họ Tạ của ta sao?”

Tạ Lưu Xu bình tĩnh nói, mặc dù đúng là nàng không có thiện cảm gì với Tạ phủ, nhưng Tạ Lý không làm ra chuyện tội ác tày trời gì, nàng cũng không thể nhìn nhà họ Tạ bị phá hủy được.

Chỉ là... nàng nhắm mắt, trong lòng hơi giãy giụa.

Hàn mai trên cây nở bung, Tạ Lưu Xu bỗng cảm thấy hơi mệt mỏi, từ sau khi Thẩm Tuân chết, nàng cố ý coi nhẹ tất cả những dấu vết liên quan tới hắn ta, lại không ngờ gặp được Trương Văn Thanh ở đây, càng không ngờ Trương Văn Thanh lại hỏi ra câu hỏi đó.

Nàng đưa tay xoa mi tâm, xoay người rồi rời đi, thầm nghĩ có lẽ hôm nay không thích hợp để ra cửa.

Trương Văn Thanh nhìn bóng lưng nàng dần đi xa, hơi cụp mắt, nhìn bạc vụn trong tay.

Trước đây, hắn ta đã thật lòng kính trọng nàng.

Nhưng sau này, nàng lại là người đầu tiên vứt bỏ điện hạ.

****

Sau khi trở về, tâm trạng Tạ Lưu Xu hơi nặng nề.

Ăn tối cũng ít hơn trước đây nửa bát, Chu ma ma bên cạnh còn cứ giục nàng đi tìm Thẩm Tứ, nói nhân bây giờ bệ hạ còn có hứng thú với nàng, phải nhanh chóng tiến lên, như vậy nói không chừng có thể mang thai được hoàng tử.

Trước đây khi nàng nghe lời này, mặc dù trong lòng không thích, nhưng còn lâu mới phiền muộn như hôm nay.

Không biết có phải bởi vì gặp được Trương Văn Thanh, bị gợi lên một ít hồi ức liên quan tới Thẩm Tuân không, nàng cảm thấy đầu óc rất nặng nề, hơi có cảm giác không thở nổi.

Nàng xoa ngực, bình tĩnh nói: “Ma ma, ta mệt rồi.”

Bấy giờ Chu ma ma mới chú ý tới khác thường của nàng, chỉ thấy nét mặt nàng ưu sầu, sắc mặt đúng là trắng hơn ngày thường không ít.

Nhưng mà Chu ma ma vẫn khinh thường bĩu môi, một con nhóc nhà quê lấy đâu ra lắm tật thế không biết.

Nếu không phải được lão gia dặn dò, bà ta mới chẳng thèm hầu hạ nàng.

Chu ma ma không quan tâm tới Tạ Lưu Xu đang không thoải mái, xoay người rời khỏi đây.

Bà ta vừa đi, trong phòng lập tức yên tĩnh hơn không ít.

Nàng đang chuẩn bị đóng cửa sổ, lại bỗng nhiên nghe thấy chỗ góc tường truyền tới một tiếng vang cực nhỏ, nàng nhíu mày nhìn qua, phát hiện là một con mèo mướp, trong hoàng cung lạnh lẽo này có thể nhìn thấy một con mèo là chuyện không hề dễ.

Không biết là cung nhân nào lén nuôi.

Tạ Lưu Xu không để ý tới nó, nàng cảm thấy hơi buồn ngủ, thật sự không chịu được nữa, thế là đóng cửa sổ xong thì lập tức đi tới giường nghỉ ngơi.

Tối nay, nàng mơ một giấc mơ rất dài.

Mơ thấy Thẩm Tuân đã lâu không gặp, hắn vẫn dịu dàng như xưa, bên môi là ý cười, nhẹ nhàng gọi nàng.

“Tạ Lưu Xu, nàng vẫn khỏe chứ, nàng sống có tốt không?”

Nàng trong mơ lắc mạnh đầu, nàng sống không tốt chút nào cả.

Nam tử như ánh trăng kia như nhẹ nhàng bước xuống từ đám mây, ôm nàng vào lồng ngực, đau lòng nói: “Xin lỗi, là ta không tốt, để nàng chịu khổ rồi.”

Mũi Tạ Lưu Xu cay cay, nàng khóc không ra nước mắt, bởi vì nước mắt của nàng đã cạn kiệt vào ngày Thẩm Tuân rời đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc