Lời này của Chu ma ma rõ ràng là được Tạ Lý dặn dò.
Nhưng bây giờ mặc dù Thẩm Tứ thường xuyên triệu kiến nàng, lại chậm chạp không cho nàng danh phận, Tạ Lưu Xu biết, hắn đang cân nhắc nên đối xử với nhà họ Tạ như thế nào.
“Ma ma, sau này ít nói mấy lời này đi, nếu để bệ hạ nghe thấy, tình cảnh của ta và ngươi đều sẽ không được tốt, nếu phụ thân không thẹn với lương tâm, đợi bệ hạ tra rõ, tự nhiên sẽ trả lại công bằng cho ông ấy.”
Chu ma ma bị nàng nói cho nghẹn lời, lại cũng không biết làm thế nào.
Chỉ có thể cắm đầu thu dọn chén đũa bữa sáng rồi ra ngoài, Tạ Lưu Xu nhìn bóng lưng rời đi của bà ta, mím môi không nói gì.
Chu ma ma là người phụ thân sắp xếp cắm vào giám thị nàng, mỗi một hành động trong cung của nàng, chỉ sợ Chu ma ma sẽ truyền đạt hết cho phụ thân, trong lòng nàng hơi khó chịu, cuộc sống bị giám thị như này làm nàng cảm thấy như đang sống trong sắp đặt, không có một chút tự do nào.
Từ thái phó sống qua hai triều, tuổi đã gần sáu mươi nhưng trông tinh thần vẫn rất phơi phới, nhìn thấy có người tiến vào, Thẩm Tứ chẳng hề ngước mắt lên, ngược lại Từ thái phó nhìn về phía Tạ Lưu Xu một cái.
Nhưng không nói lời nào.
Tạ Lưu Xu đi tới cạnh Thẩm Tứ, cúi người hành lễ với hắn, Thẩm Tứ xua tay, ánh mắt vẫn đặt trên bàn cờ.
Tạ Lưu Xu tự giác đứng ở sau lưng hắn, yên tĩnh đợi hầu hạ.
Nửa nén hương sau, Từ thái phó cười hiền lành nói: “Lão thần không bằng bệ hạ.”
Thẩm Tứ cũng cong mắt cười, hiếm khi khiêm tốn nói: “Thái phó nhường rồi.”
Từ thái phó đứng dậy, chắp tay với Thẩm Tứ: “Bệ hạ, lão thần cáo lui trước, hi vọng bệ hạ có thể suy xét lời lão thần vừa nói.”
Thẩm Tứ đưa tay đỡ trán, ngón tay thon dài đặt ở trên trán, nghe vậy chỉ “ừ” một tiếng.
Đúng lúc Tạ Lưu Xu ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt Từ thái phó dừng trên người mình một lúc, nàng hơi ngạc nhiên, sau đó chỉ thấy Từ thái phó phất tay áo xoay người rời đi.
Tạ Lưu Xu mím môi, ánh mắt lại dời lên người Thẩm Tứ.
Hắn nhìn chằm quân cờ trước mặt rất lâu, sau đó bỗng nhiên hỏi: “Biết chơi cờ không?”
Hắn đang hỏi nàng.
“Biết một chút.” Tạ Lưu Xu đáp thật.
Thẩm Tứ cười khẽ, không biết nhớ tới gì đó, hắn cầm quân cờ trên bàn lên, sau đó chỉ về phía đối diện, bảo nàng ngồi xuống đó.
Tạ Lưu Xu đi tới vị trí vừa rồi của Từ thái phó, nhìn quân cờ bạch ngọc trước mặt, trong đầu bỗng nhớ tới kỹ thuật chơi cờ của mình là được Thẩm Tuân dạy.
Thẩm Tứ không nói gì với nàng, chỉ đặt một quân xuống bàn cờ, Tạ Lưu Xu theo sát phía sau, nàng ngước mắt lên nhìn hắn một cái, phát hiện vẻ mặt hắn rất bình tĩnh, không nhìn ra bất kỳ khác thường gì.
Qua một lúc, Tạ Lưu Xu mới phát hiện mình vẫn quá non, cho dù Thẩm Tuân từng dạy nàng, nhưng nàng học nghệ không tinh, chỉ biết chút da lông, mà Thẩm Tứ lúc này trông vẫn rất nhàn nhã, giống như đang cố ý trêu đùa nàng.
Hắn không vội thắng, mà ngược lại mỗi lần khi nàng nhìn thấy hi vọng sẽ chặn đường của nàng, làm nàng rơi vào tuyệt cảnh hết lần này tới lần khác.
Không bao lâu sau, nàng đã hoàn toàn bại trận.
Tạ Lưu Xu nói: “Thiếp thân thua rồi.”
Thẩm Tứ cười khẽ một tiếng, ngước mắt lên nhìn nàng, sau đó bỗng nhiên nói: “Trẫm nhớ lần đầu khi gặp ngươi, ngươi không biết chơi cờ, có thể kiên trì dưới tay trẫm lâu như vậy, xem ra hai năm nay không hề học qua loa.”
Tạ Lưu Xu biết hắn đang cố ý nói vậy, vừa rồi nếu không phải hắn cố ý nhường, nàng đã thua lâu rồi.
Bây giờ nói lời này chẳng phải chỉ để chế giễu thôi sao.
“Mấy năm nay còn học được gì nữa?” Thẩm Tứ bỗng như cảm thấy rất hứng thú, đôi mắt hắn đen kịt, nhìn chằm chằm Tạ Lưu Xu không rời mắt.
“Học đàn, học vẽ, học thêu, đều tiếp xúc một ít.” Tạ Lưu Xu đáp thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







