“Cái này...” Hoàng Tư sắc mặt khó xử, dường như không định buông tha.
Tạ Lưu Xu lấy mấy tờ ngân phiếu trong tay áo ra, cười khẽ đi tới trước mặt Hoàng Tư, nhỏ giọng nói: “Công công cũng là người thông minh, hôm nay bán cho ta một ân tình, sau này ta cũng sẽ khoan dung với công công hơn chút.”
Hoàng Tư cúi đầu nhìn mấy tờ ngân phiếu kia, lại nhìn dung nhan xinh đẹp của nữ tử trước mặt.
Hắn ta thầm tính toán, mặc dù đến giờ bệ hạ vẫn chưa cho Tạ Lưu Xu danh phận, nhưng lại ngầm cho phép nàng ở lại, chuyện sau này chưa thể chắc chắn được.
Hắn ta không cần trở mặt với nàng.
Nghĩ tới đây, Hoàng Tư cười nịnh hót, sau đó nhận lấy ngân phiếu trong tay Tạ Lưu Xu, nhiệt tình nói: “Nếu cô nương đã nói vậy, chúng ta cũng không truy cứu nữa, dù sao cũng phải nể mặt Tạ cô nương.”
Tạ Lưu Xu mỉm cười không nói gì.
Nhưng Tạ Lưu Xu lại không cảm thấy gì, sau khi Thẩm Tuân chết, đông cung suy tàn, người trung thành như Trương Văn Thanh không còn nhiều nữa.
Hắn ta từ nhỏ đã hầu hạ Thẩm Tuân, đương nhiên tình cảm không như mọi người.
Bây giờ nhìn thấy người từng là Thái tử phi tương lai là nàng trở thành nữ nhân của tân đế, ở trình độ nào đó mà nói, chẳng phải là một loại phản bội với Thẩm Tuân hay sao.
Nghĩ tới đây, Tạ Lưu Xu bất lực thở dài.
Nàng lại lấy mấy lượng bạc vụn trong ngực ra, đưa vào tay Trương Văn Thanh, trời lạnh rồi, hắn ta mặc mỏng như vậy, đôi tay bị lạnh tới đỏ bừng, có thể thấy đã chịu không ít thờ ơ và khó khăn.
Việc nàng có thể làm có hạn, giúp được chút nào hay chút ấy vậy.
Ai biết nàng vừa định rời đi, Trương Văn Thanh lại bỗng nhiên đứng dậy, lên tiếng nói: “Nô tài không nhận nổi ân đức của Tạ cô nương.”
Giọng lạnh nhat, tưởng như người quỳ trên đất xin tha vừa rồi là hai người khác nhau.
Tạ Lưu Xu nhíu mày, xoay người nhìn hắn ta nói: “Không phải ta đang ban ân cho ngươi, năm xưa Thái tử đối xử với ta rất tốt, người trong cung ngài ấy bị bắt nạt như vậy, ta không thể ngồi không mặc kệ được.”
“Nếu cô nương biết điện hạ tốt, tại sao xoay người đã gả cho tân hoàng.” Trương Văn Thanh nhìn nàng, trong mắt không còn một chút cung kính ngày xưa, hắn ta như đã trải qua bể dâu, con ngươi trông đen kịt.
Tại sao.
Tạ Lưu Xu sững sờ, từ sau khi vào cung, đây là lần đầu tiên có người hỏi nàng như vậy.
Năm xưa Thẩm Tuân đối xử tốt với nàng, gần như ai cũng biết, cả kinh thành không ai không hâm mộ cô nương nhà họ Tạ có mệnh tốt, không chỉ đầu thai có mệnh phú quý, còn được cả Thái tử điện hạ ưu ái.
Trong khoảng thời gian đó, nàng được người ta tâng bốc lên tận trời.
Nàng từng nghĩ sẽ cùng Thẩm Tuân sống tới bạc đầu, có thể gả cho nam nhân như bạch ngọc không tỳ vết như vậy, bản thân nàng cũng cảm thấy đời trước mình đã tích phúc.
Nhưng chuyện không đơn giản như nàng tưởng tượng, trong những ngày Thẩm Tuân bệnh, nàng ngày đêm không ngủ canh giữ bên giường hắn ta, khi đó nàng vẫn còn ngập tràn hi vọng, đợi hắn ta khỏi bệnh rồi, bọn họ sẽ cùng nhau làm rất nhiều rất nhiều chuyện.
Nhưng Thẩm Tuân chết rồi, nàng nhớ ngày đó.
Thịnh Kinh đổ một trận mưa rất to, cả đông cung đều là tiếng khóc than, trên đoạn đường từ đông cung về nhà, nàng giống như một cỗ thi thể biết đi, Thẩm Tuân chết rồi, nàng nên làm thế nào đây.
Trước đây nàng được hắn ta che chở rất nhiều, bây giờ đã không ai có thể đứng trước mặt nàng che mưa che gió cho nàng nữa.
Nàng là người cực kỳ không có cảm giác an toàn, hồi nhỏ bị phụ mẫu vứt bỏ, bây giờ lại bị Thẩm Tuân bỏ lại, thế gian rộng lớn, lại không có một nơi cho nàng yên thân.
Sau này tân đế đăng cơ, để bảo toàn gia tộc, Tạ Lý đẩy nàng ra để lấy lòng tân đế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


