Sắc mặt nàng hoảng hốt, bị kéo đi lảo đảo loạng choạng, cho đến khi tới dưới gốc cây, người nọ mới chịu buông tay.
Cổ tay bị bóp hằn lên một vòng đỏ thắm. Khi được thả ra, Thù Lệ đứng không vững mà ngã ngồi xuống đất, kỳ lạ là trên thân mình không hề truyền tới cảm giác đau đớn.
Nàng sực nhớ ra đây là đang trong mộng, nhưng đã là mộng, tại sao lại sinh ra dấu vết thật đến thế?
Thù Lệ nhìn vòng đỏ trên cổ tay, lúc này cũng chẳng kịp suy nghĩ nhiều, nàng mang theo vài phần kinh sợ và rụt rè ngẩng đầu nhìn kẻ vừa ra tay.
Người nọ hơi cúi người về phía nàng, vẻ mặt mang theo áp lực lạnh lẽo, vươn tay bóp lấy cổ nàng. Lực đạo tuy không nặng nhưng lại vô cùng đáng sợ.
"Đại nhân... Đại nhân..." Thù Lệ không hiểu nổi, nàng vốn chẳng hề chủ động trêu chọc hắn, tại sao hắn lại bóp cổ nàng? Liệu nàng có bị bóp chết không?
Tiêu Thần nhìn cái cổ trắng ngần, thanh mảnh và yếu ớt dưới tay mình, nhìn lên trên lại thấy gương mặt y hệt kẻ hắn vừa gặp ban ngày. Thật là giống nhau như đúc, đến cả độ cong nơi đuôi mắt cũng diễm lệ yêu mị như nhau.
Rốt cuộc là thứ yêu ma quỷ quái gì?
"Ngươi rốt cuộc là kẻ nào?" Tiêu Thần trầm giọng hỏi.
Lực tay dần dần tăng lên, siết lấy cổ Thù Lệ. Tuy không đau nhưng lại khiến nàng có cảm giác sắp không thở nổi. Nàng vội vàng vươn tay đẩy bàn tay nọ ra, mười ngón tay ra sức cạy bàn tay to lớn xương xẩu kia, đôi lông mày nhíu chặt, nét mặt đầy vẻ ủy khuất và sợ hãi.
Tiêu Thần như đang tóm lấy một con thỏ con đang ra sức giãy giụa. Con thỏ ấy trong tay hắn căn bản không thể kháng cự nổi, mọi nỗ lực đều là vô dụng.
Thật khéo làm sao, tiểu cung nữ ở ngự tiền cũng tên là Thù Lệ.
Tiêu Thần lúc này đã có bảy phần chắc chắn hai người này là một. Theo lý mà nói, Thù Lệ chưa từng ngẩng đầu nhìn xem Bệ hạ của nàng có dáng vẻ thế nào, lúc này không nhận ra hắn cũng là lẽ thường.
Nhưng Tiêu Thần vẫn chưa thể hoàn toàn yên tâm.
"Hôm qua ngươi nói đây là trong mộng của ngươi."
Nghe thấy câu này, Thù Lệ ngẩng đầu nhìn Tiêu Thần một cái, dường như bị đánh động điều gì, nỗi ủy khuất trong mắt nàng càng đậm thêm, chẳng mấy chốc, đôi mắt đã phủ một lớp sương mờ hơi nước.
"Vốn dĩ là mộng của ta, là mộng của ta cơ mà."
Trong giấc mộng của chính mình mà lại bị kẻ không mời mà đến bắt nạt thế này, Thù Lệ càng nghĩ càng thấy mình thật yếu hèn. Nàng cựa quậy cổ tay nhưng không cách nào thoát ra, đành phải thôi.
Tiêu Thần nhìn nàng chăm chú, như đang cân nhắc xem lời nàng nói có bao nhiêu phần thật giả. Trong lòng hắn đã có vài suy đoán, sau đó ghé sát lại gần nàng, lạnh lùng nói: "Tiểu cô nương, tốt nhất đừng để ta phát hiện ngươi đang nói dối."
Cảnh cáo xong, hắn liền buông tay.
Thù Lệ vừa chạm đất đã vội vàng chạy biến, thật đúng như một con thỏ vừa bị tóm được rồi lại thả ra. Nàng chạy về trốn trong khóm mẫu đơn. Cảnh tượng trong mộng cũng chỉ có bấy nhiêu chỗ, nàng có muốn chạy xa cũng chẳng có nơi nào để trốn.
Tiêu Thần nhìn đóa châu hoa lấp ló không rõ trong bụi hoa, im lặng không nói lời nào. Đang định thu xếp lại dòng suy nghĩ thì bên tai lại truyền đến vài tiếng sụt sùi khe khẽ, đầy đè nén và ủy khuất, dường như còn mang theo cả sự sợ hãi tột cùng.
Thù Lệ đang khóc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
