Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc chập tối, ngự giá hướng về phía điện Thừa Minh, Thu Lạn ra hiệu cho Thù Lệ đi chuẩn bị trà bánh.
Trong trắc gian không có nhiều cung nhân, Thù Lệ nhìn làn nước sôi sùng sục bốc hơi nghi ngút, trong lòng cứ thấy bất an bồn chồn, nhưng nếu ngẫm kỹ lại chẳng hiểu vì sao.
Phía trước đang giục người, Thù Lệ vội vàng gạt bỏ những suy nghĩ ngổn ngang, tay chân nhanh nhẹn chuẩn bị xong trà bánh.
Khi nàng bưng khay đồng tiến về phía thư phòng, thấy Từ công công – tâm phúc bên cạnh Hoàng thượng – đang đứng trực ngoài cửa, nàng khẽ cúi đầu rồi bước vào trong.
Thù Lệ nghĩ thầm, có Thu Lạn cô cô ở bên trong thì nàng cũng không cần lo lắng, nào ngờ khi vào đến nơi, xung quanh vắng lặng không một bóng người, ngay cả bóng dáng Thu Lạn cô cô cũng chẳng thấy đâu.
Nàng cẩn trọng bước chậm lại. Trong thư phòng, ngoài tiếng thở của nàng, rõ ràng còn có dấu hiệu hiện diện của một người khác.
Nàng cúi gầm mặt bưng khay tiến lên, lúc gần đến thư án thì khẽ lách người sang bên. Đập vào mắt nàng là một đoạn tay áo màu đen tuyền, nơi cổ tay thêu vân văn tinh xảo.
Thù Lệ không dám gây ra bất kỳ tiếng động nào, sau khi đặt xong hết trà nước và điểm tâm trong khay xuống, vị trí cách bàn tay kia không xa. Ngay lúc nàng định thở phào nhẹ nhõm để lui ra thì bỗng nghe đối phương lên tiếng: "Mang điểm tâm đi."
Tiêu Thần hờ hững liếc nhìn những miếng bánh tinh tế trên đĩa, nhàn nhạt phân phó.
Trái tim Thù Lệ đang lơ lửng giữa chừng lại một phen thắt lại. Nàng nhỏ giọng cung kính đáp một tiếng "Vâng", sau đó đưa tay ra bưng đĩa điểm tâm.
Tiểu cung nữ này...
Đồng tử Tiêu Thần đột ngột co rút, ánh mắt trở nên sắc lạnh thêm mấy phần. Nhưng những nét sắc sảo ấy Thù Lệ chẳng hề hay biết, nàng cụp mắt không dám nhìn sang bên cạnh, dù cảm nhận được đối phương dường như đang quan sát mình, nàng cũng không dám có hành động nào khác.
Nàng vô cùng an phận.
Mãi đến khi Thù Lệ bước chân cứng đờ đi ra ngoài, tầm mắt Tiêu Thần vẫn dán chặt vào cánh cửa nơi bóng dáng nàng vừa biến mất.
Ngày hôm qua trong mộng mới thấy rõ dung mạo nữ tử nọ, ngày hôm nay ngay bên cạnh mình đã phát hiện một tiểu cung nữ có diện mạo y đúc. Nói không có điều cổ quái, Tiêu Thần tuyệt đối không tin.
Nhưng hắn không gọi nàng lại để chất vấn, mà trầm tư một lát rồi triệu Từ Khang vào.
"Đi tra tiểu cung nữ vừa vào đây." Tiêu Thần buông xuống một câu lạnh nhạt. Lời vừa dứt, vẻ mặt Từ Khang có phần ngơ ngác.
"Rõ, nô tài sẽ đi tra ngay." Trong lòng Từ Khang đánh thót một cái, nghĩ thầm chẳng lẽ tiểu cung nữ kia có chỗ nào đắc tội, khiến Hoàng thượng nổi giận sao?
Đêm đã về khuya, Thù Lệ gặp Thu Lạn cô cô ở phòng trà, vừa định nói gì đó thì bên ngoài lại có người gọi Thu Lạn đi.
Mãi đến lúc tan ca đêm, Thù Lệ trở về Lộng Vân Uyển thì Thanh Diệu đã say giấc nồng. Nàng cử động rất nhẹ, tẩy trần xong liền chui tọt vào chăn. Chẳng biết có phải do hôm nay trải qua quá nhiều chuyện hoang mang hay không mà ngay khi vào trong mộng, nàng cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời.
Vẫn là khóm mẫu đơn quen thuộc kia. Nàng thận trọng ngồi dậy quan sát bốn phía, không thấy nam nhân nọ đâu nên cũng không bước ra ngoài, cứ thế ngồi bệt trong bụi hoa, thi thoảng lại nhặt những cánh hoa dưới đất vun lại thành một đống nhỏ.
Một lát sau, phía sau vang lên tiếng bước chân. Thù Lệ còn chưa kịp phản ứng, cổ tay đã bị một lực đạo cực lớn lôi tuột ra khỏi bụi hoa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







