Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thù Lệ khóc đến mức tỉnh cả mộng. Khi nàng choàng tỉnh, gương mặt đã đẫm lệ. Bên giường là Thanh Diệu đang lo lắng nhìn nàng.
"Ngươi làm sao vậy?" Thanh Diệu hiếu kỳ hỏi.
Thù Lệ đờ đẫn nhìn màn giường, chớp chớp mắt rồi lấy tay che mặt, áy náy đáp: "Xin lỗi, ta làm ngươi thức giấc sao?"
Thanh Diệu lắc đầu bảo: "Cũng đến giờ phải dậy rồi. Ta đi ngang qua giường thấy ngươi đang khóc, ngươi gặp ác mộng à?"
"... Là bị bóng đè thôi." Thù Lệ bỏ tay xuống, ngồi dậy. Có lẽ vì lạnh, hoặc vì lý do nào khác, thân hình nàng hơi run rẩy, dáng vẻ co rúc trông đặc biệt khiến người ta thương xót.
Thanh Diệu dời mắt đi, khẽ tằng hắng một tiếng: "Đã... đã không sao thì mau dậy đi, sắp đến giờ vào ca rồi."
Thù Lệ dụi mắt, mơ hồ ừ hử một tiếng.
Bên kia, Tiêu Thần cũng đã tỉnh táo sau giấc mộng. Vẻ mặt hắn có phần cổ quái, tuy không phải lần đầu thấy nữ tử khóc, nhưng bị hắn dọa cho khóc đến mức ấy thì...
Hôm nay, không khí ở điện Thừa Minh càng thêm đông cứng. Thù Lệ vừa bước qua ngưỡng cửa đã cảm thấy căng thẳng vô cùng. Nàng lẳng lặng làm xong phận sự của mình, lúc lui xuống vẫn chẳng hề hay biết có một ánh mắt luôn dán chặt lên người nàng.
Mọi việc trôi qua bình yên cho đến khi màn đêm buông xuống, ngự giá hướng về điện Thừa Minh.
Lần này, Thù Lệ theo chân Thu Lạn cô cô vào thư phòng, trên tay vẫn bưng một khay điểm tâm. Nàng đứng sau lưng Thu Lạn, cúi đầu đợi người ta lấy đồ trên khay xuống.
Ánh mắt Tiêu Thần rơi trên đĩa điểm tâm, không nói gì. Mãi đến khi Thu Lạn và Thù Lệ chuẩn bị lui ra, hắn mới thản nhiên mở lời: "Mài mực."
Cả hai người đều sững sờ.
Thù Lệ nhìn Thu Lạn, đang định lẳng lặng lui xuống thì Thu Lạn lại giữ nàng lại. Trong ánh mắt hoảng hốt của Thù Lệ, Thu Lạn cầm lấy chiếc khay đồng rồi quay người đi ra ngoài, để lại một mình nàng trong thư phòng.
Thư phòng chìm vào tĩnh lặng trong chốc lát. Thù Lệ không dám trì hoãn thêm, nhẹ chân nhẹ tay tiến đến bên thư án. Nghiên mực nằm ngay bên tay phải Tiêu Thần, nàng chọn một vị trí thích hợp rồi đứng định thân, lẳng lặng mài mực.
Bên ngoài thư phòng, Từ Khang thấy chỉ có một mình Thu Lạn bước ra thì tim nảy lên một nhịp, vô thức liếc nhìn vào trong cửa. Lạ lùng thật, chẳng lẽ vị Thù Lệ cô nương này thực sự có điểm gì hơn người, khiến Hoàng thượng lưu tâm đến thế? Hôm qua vừa tra xét, hôm nay đã giữ người lại bên cạnh?
Từ Khang nhìn Thu Lạn, thấy nàng định đi về phía phòng trà, lão liền dặn dò một câu rồi cũng đi theo. Trong phòng trà không có ai khác, cửa mở rộng, Từ Khang chưa kịp hỏi thì Thu Lạn đã chủ động lên tiếng: "Bệ hạ truyền người mài mực, ta nghĩ Thù Lệ dù sao cũng từ Thánh Thư Trai ra, chắc hẳn sẽ hợp ý Bệ hạ hơn nên mới ra trước."
Thực chất không hoàn toàn là lý do đó. Từ hôm qua tới nay, nàng thấy ánh mắt Hoàng thượng dừng trên người Thù Lệ không chỉ một lần. Bảo người mài mực, có lẽ thực chất chỉ là muốn giữ Thù Lệ lại mà thôi. Nàng đâu dám làm trái ý Hoàng thượng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







