Thù Lệ khóc đến mức tỉnh cả mộng. Khi nàng choàng tỉnh, gương mặt đã đẫm lệ. Bên giường là Thanh Diệu đang lo lắng nhìn nàng.
"Ngươi làm sao vậy?" Thanh Diệu hiếu kỳ hỏi.
Thù Lệ đờ đẫn nhìn màn giường, chớp chớp mắt rồi lấy tay che mặt, áy náy đáp: "Xin lỗi, ta làm ngươi thức giấc sao?"
Thanh Diệu lắc đầu bảo: "Cũng đến giờ phải dậy rồi. Ta đi ngang qua giường thấy ngươi đang khóc, ngươi gặp ác mộng à?"
"... Là bị bóng đè thôi." Thù Lệ bỏ tay xuống, ngồi dậy. Có lẽ vì lạnh, hoặc vì lý do nào khác, thân hình nàng hơi run rẩy, dáng vẻ co rúc trông đặc biệt khiến người ta thương xót.
Thanh Diệu dời mắt đi, khẽ tằng hắng một tiếng: "Đã... đã không sao thì mau dậy đi, sắp đến giờ vào ca rồi."
Thù Lệ dụi mắt, mơ hồ ừ hử một tiếng.
Bên kia, Tiêu Thần cũng đã tỉnh táo sau giấc mộng. Vẻ mặt hắn có phần cổ quái, tuy không phải lần đầu thấy nữ tử khóc, nhưng bị hắn dọa cho khóc đến mức ấy thì...
Hôm nay, không khí ở điện Thừa Minh càng thêm đông cứng. Thù Lệ vừa bước qua ngưỡng cửa đã cảm thấy căng thẳng vô cùng. Nàng lẳng lặng làm xong phận sự của mình, lúc lui xuống vẫn chẳng hề hay biết có một ánh mắt luôn dán chặt lên người nàng.
Mọi việc trôi qua bình yên cho đến khi màn đêm buông xuống, ngự giá hướng về điện Thừa Minh.
Lần này, Thù Lệ theo chân Thu Lạn cô cô vào thư phòng, trên tay vẫn bưng một khay điểm tâm. Nàng đứng sau lưng Thu Lạn, cúi đầu đợi người ta lấy đồ trên khay xuống.
Tiêu Thần ngước mắt, lập tức nhìn thấy Thù Lệ đang đứng bên cạnh bàn. Vẫn như những gì hắn thấy ban ngày, nàng ngoan ngoãn an phận, nếu không ngẩng đầu lên thì chẳng ai có thể nhìn thấu được khuôn mặt xinh đẹp kia.
Từ hôm qua đến hôm nay, những gì thuộc hạ điều tra được không có chỗ nào khiến hắn thấy bất ổn. Thân thế của Thù Lệ rất đơn giản, xuất thân từ một gia đình bình thường, cha từng là cử nhân, chỉ là thuở nhỏ gia đạo sa sút, cô khổ không nơi nương tựa nên mới vào cung làm một cung nữ tầm thường.
Hắn nghĩ chắc hẳn không phải yêu nghiệt tác quái, chỉ là hiện tại hắn không rõ liệu Thù Lệ có giống hắn, nhớ được những chuyện trong mộng hay không.
Ánh mắt Tiêu Thần rơi trên đĩa điểm tâm, không nói gì. Mãi đến khi Thu Lạn và Thù Lệ chuẩn bị lui ra, hắn mới thản nhiên mở lời: "Mài mực."
Cả hai người đều sững sờ.
Từ Khang nhìn Thu Lạn, thấy nàng định đi về phía phòng trà, lão liền dặn dò một câu rồi cũng đi theo. Trong phòng trà không có ai khác, cửa mở rộng, Từ Khang chưa kịp hỏi thì Thu Lạn đã chủ động lên tiếng: "Bệ hạ truyền người mài mực, ta nghĩ Thù Lệ dù sao cũng từ Thánh Thư Trai ra, chắc hẳn sẽ hợp ý Bệ hạ hơn nên mới ra trước."
Thực chất không hoàn toàn là lý do đó. Từ hôm qua tới nay, nàng thấy ánh mắt Hoàng thượng dừng trên người Thù Lệ không chỉ một lần. Bảo người mài mực, có lẽ thực chất chỉ là muốn giữ Thù Lệ lại mà thôi. Nàng đâu dám làm trái ý Hoàng thượng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


