Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ngài... ngài có nghe thấy ta nói gì không?" Thù Lệ nhỏ giọng lên tiếng, khi nói nàng đứng yên không nhúc nhích, mắt quan sát xung quanh, ngón tay hơi cuộn lại.
Nam nhân ngồi trên ghế thong thả mở mắt, đôi đồng tử đen sẫm như mực rơi thẳng lên người Thù Lệ. Ánh mắt này tuy không khiến Thù Lệ sợ hãi đến mức tháo chạy như hôm qua, nhưng uy lực trấn áp vẫn không hề giảm bớt.
"Ngài là kẻ nào? Cớ sao lại ở trong mộng của ta?" Thấy hắn mở mắt, Thù Lệ nhíu mày khẽ hỏi.
Tiêu Thần nhìn nữ tử mặc cung phục trước mắt, im lặng không nói nửa lời.
Từ một ngày nửa tháng trước, hắn bắt đầu mơ thấy cùng một giấc mộng. Vốn tưởng trong mộng chỉ có mình hắn, sau đó tình cờ phát hiện một nữ tử nấp sau khóm hoa. Đêm qua là lần đầu tiên hắn nhìn thấy dáng vẻ của nàng, nhưng vì bị hoa lá che khuất nên nhìn không rõ, hôm nay nàng ta lại to gan lớn mật, chủ động tiến lại gần.
Dáng vẻ này... lẽ nào là hồ yêu?
Ánh mắt Tiêu Thần chậm rãi quét qua gương mặt Thù Lệ, dù chỉ mặc bộ cung phục bình thường nhất cũng không giấu nổi dung quang diễm lệ của nàng. Trong mộng xuất hiện một mỹ nhân như thế, dù là Thiên tử cũng không khỏi sinh lòng nghi kỵ.
Tiêu Thần xưa nay không tin chuyện quỷ thần, nhưng ánh mắt hắn lúc này nhìn Thù Lệ đầy vẻ dò xét, sau đó dần dần trở nên lạnh lẽo.
Thù Lệ bắt đầu thấy sợ, thấy đối phương không đáp lời liền cuống cuồng lùi lại, trốn về khóm mẫu đơn. Tiếng nàng vọng ra từ xa, mang theo vẻ khép nép: "Ta không cố ý quấy rầy đại nhân, mong đại nhân thứ tội."
Trước đó Thù Lệ từng nghĩ đối phương có lẽ là một linh hồn hay yêu quái nào đó, nhưng nàng chẳng dám nói thẳng ra.
Dù Thù Lệ biểu hiện vô hại, Tiêu Thần vẫn không buông bỏ sự nghi ngờ trong lòng. Hắn không đứng dậy, hơi nghiêng đầu nhìn về phía khóm mẫu đơn đang nở rộ, nơi Thù Lệ đang ẩn náu.
Thù Lệ lặng lẽ đợi trong bụi hoa, cũng luôn cảnh giác với mọi cử động của đối phương. Việc nàng cả gan hỏi ra những lời vừa rồi đã là dũng khí đáng khen lắm rồi.
Quá một hồi lâu, trong cơn mê màng dường như có tiếng bước chân đang tiến lại gần chỗ nàng. Phản ứng của nàng hơi chậm, đợi đến khi tiếng bước chân dừng hẳn mới mở mắt ra, bắt gặp nam nhân đang đứng ngay trước mặt mình.
Lúc cùng Thu Lạn cô cô đến trắc điện, nàng nghe cô cô hạ giọng cảnh cáo đám tiểu cung nữ xung quanh: "Hôm nay chú ý hầu hạ cho cẩn thận."
Thu Lạn cô cô sẽ không nhắc nhở vô cớ như vậy, tim Thù Lệ bỗng "hẫng" một nhịp, nghĩ thầm chắc là tâm trạng Hoàng thượng không tốt, lại tự hỏi vì sao Hoàng thượng lúc nào cũng không vui.
Nàng bưng khay đồng, chiếc huyền quan trên đó vẫn nặng nề như cũ. Đêm qua mưa, sáng sớm nay lại lất phất mưa phùn, không khí mang theo cái lạnh khiến người ta dễ sinh phiền muộn.
Lần nữa bước qua ngưỡng cửa, Thù Lệ đứng sau đám đông, từ xa nhìn thấy một bóng dáng cao lớn, hiên ngang.
Sắc mặt Tiêu Thần có phần lãnh đạm. Nữ tử trong mộng đêm qua trông không có vẻ gì là có dị tâm, nhưng lời nàng ta nói lại khiến người ta phải suy ngẫm.
Giấc mộng của nàng ta sao?
Lúc đến giờ đội mũ, Tiêu Thần vô ý liếc nhìn sang bên cạnh. Đập vào mắt hắn là nửa khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn, đôi mắt cụp xuống, cung phục đơn giản, trên búi tóc chỉ điểm xuyết vài bông hoa ngọc màu thúy lục, dáng vẻ vô cùng thuận mắt. Nhìn xuống chút nữa, đôi bàn tay đang nâng khay đồng lại trắng trẻo nần nẫn.
Tiêu Thần nhìn thêm hai cái, hai cái nhìn này đã lọt vào mắt Thu Lạn, nhưng sắc mặt nàng vẫn không đổi.
Cả buổi sáng trôi qua êm đềm, Thù Lệ đến phòng trà học cách pha trà. Nàng ít nói, lúc trò chuyện với mọi người cũng rất ngoan ngoãn, thật khiến người ta yêu mến.
Thu Lạn quan sát nàng suốt một buổi sáng, không thấy nàng làm sai điều gì. Nhưng vì sao hôm nay Hoàng thượng lại nhìn nàng tới hai lần? Lẽ nào thực sự chỉ là trùng hợp?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







