Buổi chiều lúc rảnh rỗi, Thù Lệ tìm đến Thanh Diệu. Cung nhân ở điện Thừa Minh rất đông, công việc chia ra cho mỗi người cũng không quá nặng nhọc.
Thanh Diệu được phân công chăm sóc hoa cỏ, nàng vốn sợ nhất là những việc phiền toái, nay được thế này cũng tự cảm thấy hài lòng.
"Thu Lạn cô cô có vẻ khá coi trọng ngươi, nhưng hầu hạ ở ngự tiền không còn giống như trước kia nữa. Ngươi vốn tính cẩn trọng, ta cũng không cần nói nhiều thêm."
Thù Lệ năm nay mười sáu, Thanh Diệu lớn hơn nàng hai tuổi, nhưng vì quen biết chưa lâu nên lời lẽ cũng không quá thân mật quá mức.
"Ta đều hiểu cả." Thù Lệ gật đầu, rõ ràng đã ghi tâm những lời này.
Một ngày trôi qua thật nhanh, gần đến lúc trời sập tối, Thù Lệ nghe mấy tiểu cung nữ bàn tán rằng đêm nay e là có mưa. Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, quả nhiên mây xám đang giăng đầy.
Thù Lệ gật đầu, lục tìm trong hòm đồ của mình một chiếc áo ngắn có thể mặc lót bên trong ngoại y.
"Ta nghe nói hôm nay Hoàng thượng ngự giá tới cung Chỉ Ương, chỗ của Nhàn phi nương nương."
Nhàn phi nương nương ở cung Chỉ Ương tính tình ôn nhu trầm tĩnh, dưới gối lại có Nhị hoàng tử, ân sủng dành cho nàng xưa nay vẫn luôn bền vững.
Thù Lệ chỉ "ồ" lên một tiếng, không mấy để tâm. Nàng còn đang nghĩ ngày mai phải dậy sớm, không biết đêm nay có lại nằm mộng nữa hay không.
Quả nhiên như nàng dự đoán, đêm nay lại vào mộng.
Trong mộng dường như cũng là một ngày xuân, ánh nắng rọi lên người ấm áp vô cùng. Thù Lệ vừa nhìn thấy khóm mẫu đơn kia là trong lòng đã thấy rờn rợn, bất giác lùi lại vài bước đến khoảng cách an toàn, rồi mới qua kẽ hở giữa những đóa hoa mà nhìn về phía trước.
Nam nhân kia quả thật vẫn ngồi dưới gốc cây, chỉ là hôm nay hắn không đọc sách, mà đang chống tay, dường như đang chợp mắt.
Thù Lệ cẩn thận quan sát một hồi lâu, mãi sau mới định quay người rời đi, chẳng ngờ một cánh hoa từ trên cao rơi xuống, nhẹ nhàng đậu ngay chóp mũi nàng.
Nàng không nhịn được mà hắt hơi một cái, tiếng động không lớn nhưng đủ để khiến người ta chú ý.
Thù Lệ cứng đờ người không dám cử động. Đợi một lúc lâu không nghe thấy động tĩnh phía sau, nàng mới dám quay đầu lại, thấy nam nhân kia vẫn giữ nguyên tư thế cũ.
Lại đợi thêm một lúc nữa, dường như cuối cùng đã hạ quyết tâm, nàng rón rén bước ra khỏi khóm hoa. Tiếng giày giẫm lên mặt đất phát ra thanh âm khe khẽ, nàng chậm rãi tiến lại gần nam nhân kia như một con thú nhỏ thận trọng, bước chân không dám sải rộng, chỉ cần phía trước có biến động là nàng sẽ lập tức chạy ngược trở lại.
Nhưng rồi Thù Lệ lại nghĩ, đây dù sao cũng chỉ là giấc mộng của nàng, nàng việc gì phải sợ hãi? Nghĩ đoạn, nàng dừng chân cách ghế ngồi của nam nhân chỉ vài bước chân.
Lúc hắn ngủ trông không hung dữ như khi tỉnh, nhưng Thù Lệ vẫn không hề lơi lỏng cảnh giác. Giấc mộng này thật kỳ quái, liên tiếp mười mấy ngày đều mơ thấy cùng một cảnh tượng, cứ thế này mãi nàng đến phải nghi ngờ chuyện quỷ thần mất thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)