Khoảnh khắc ấy, trái tim Thù Lệ như ngừng đập, giống như bị một mũi tên lạnh xuyên thấu. Nỗi sợ hãi và kinh hoàng khiến nàng vội vàng dời mắt, lẩn trốn vào bụi hoa che chắn.
Ngay lúc đó, một tiếng sấm rền vang bốn phía, Thù Lệ từ trong mộng kinh hãi tỉnh giấc.
Nghĩ đến người trong mộng, sắc mặt Thù Lệ hết đỏ lại trắng. Có lẽ nàng chỉ vô thức mơ thấy nam nhân, nhưng... nhưng tại sao lại là một nam nhân đáng sợ đến nhường ấy?
Nàng thầm nghĩ, có lẽ mình nên bốc vài thang thuốc an thần rồi.
"Thù Lệ, xong chưa?" Thanh Diệu cất tiếng hỏi.
"Xong rồi, xong ngay đây." Thù Lệ lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ ngổn ngang sang một bên.
"Hôm nay là ngày đầu chúng ta đến ngự tiền hầu hạ, Lâm cô cô đã dặn rồi, vạn sự phải cẩn trọng, ngươi hãy xốc lại tinh thần đi." Thanh Diệu thấy trạng thái của nàng không ổn, không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở.
Thấy Thù Lệ gật đầu, Thanh Diệu lại liếc nhìn khuôn mặt khiến nữ nhân cũng phải đố kỵ kia, trong lòng thầm tặc lưỡi cảm thán.
Nhan sắc kiều diễm thế này, so với các nương nương trong hậu cung cũng chỉ có hơn chứ không kém. Chỉ tiếc dung mạo ấy lại mọc trên mặt một cung nữ, e rằng sẽ rước lấy không ít phiền phức.
Đương kim Thánh thượng tuy tuổi trẻ tài cao nhưng lại chẳng mặn mà với hậu cung, nay còn hạ lệnh ngừng tuyển tú, nói rằng hậu cung đã đủ người, không cần thêm mới. Hoàng đế đã hạ chỉ, kẻ khác dù muốn cũng phải cân nhắc kỹ mới dám mở lời, nhưng Thái hậu nương nương thì không nghĩ vậy.
Thanh Diệu thầm nghĩ, nghe nói Thu Doanh – đại cung nữ ngự tiền – chính là người do Thái hậu đưa tới. Cũng là một mỹ nhân sắc nước hương trời, vậy mà ở ngự tiền hai ba năm nay vẫn chẳng có chút động tĩnh gì, xem ra Hoàng thượng đúng là bậc quân vương không màng nữ sắc.
Chẳng biết với dung nhan này của Thù Lệ, sau khi thuận lợi vào ngự tiền hầu hạ, vận mệnh sẽ đưa đẩy về đâu.
Đám cung nữ ngự tiền bọn họ đều ở tại Lộng Vân Uyển phía sau điện Thừa Minh để tiện bề sai bảo. Mỗi sáng sớm ai nấy đều đi đứng nhẹ nhàng, không dám gây ra tiếng động lớn, bằng không sơ sẩy một chút là mất đầu như chơi.
Thù Lệ đi theo sau đại cung nữ Thu Lạn vào trắc điện điện Thừa Minh, tạm thời tách khỏi Thanh Diệu.
"Lát nữa Hoàng thượng ngự giá thức giấc, ngươi hãy đi theo ta. Đây là triều phục Hoàng thượng sẽ mặc hôm nay, ngươi phải ủi cho thật phẳng phiu, đã rõ chưa?"
Thu Lạn vừa nói vừa nhìn về phía Thù Lệ, giọng điệu mang vài phần nghiêm nghị.
Thù Lệ biết việc ở ngự tiền không được phép sai sót, liền ngoan ngoãn gật đầu, hơi khom người đáp: "Nô tì đã rõ."
Giọng đối phương không dữ dằn, Thù Lệ liền buông công việc đang làm, xoay người cung kính đáp: "Nô tì trước kia làm việc tại Thánh Thư Trai, nhờ được Trần cô cô ưu ái nên chỉ làm vài việc nhàn hạ."
Nghe vậy, Thu Lạn đã hiểu vì sao đôi bàn tay kia lại sạch sẽ đến thế. Việc ở Thánh Thư Trai vốn không nặng nhọc, cung nữ khi tiếp xúc với sách vở phải luôn giữ tay chân thanh sạch, lại thêm nàng được Trần Phương để mắt tới, cuộc sống chắc hẳn dễ dàng hơn nhiều, bảo sao đôi tay không trắng trẻo mềm mại cho được.
Thu Lạn nhớ không lầm thì Trần Phương ở Thánh Thư Trai mấy hôm trước phạm lỗi bị đuổi khỏi cung, xem ra tiểu cung nữ này cũng có chút cửa nẻo, kịp thời rút chân khỏi đó lại còn nhân cơ hội chen chân vào ngự tiền, bản lĩnh thật không nhỏ.
"Ngẩng mặt lên cho ta xem."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
