Lúc này trời vẫn chưa sáng rõ, trong trắc điện, mấy tiểu cung nữ khác đều đang lẳng lặng làm việc. Ánh nến vàng vọt hắt lên bóng lưng và sườn mặt của Thù Lệ. Nàng có chút căng thẳng, đang định theo lời truyền mà ngẩng mặt lên thì phía sau bỗng vang lên động tĩnh — cửa chính điện đã mở.
Thu Lạn cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quản nàng nữa, vội vàng quay người, đâu vào đấy phân phó người xung quanh chuẩn bị xiêm y.
Thù Lệ bước tới, bưng lấy một chiếc khay đồng. Trên khay là một chiếc huyền quan đen nhánh như mặc ngọc, trông qua có vẻ nặng nề, tượng trưng cho sự tôn quý và uy nghiêm của bậc đế vương, khiến người ta không dám nhìn thẳng dù chỉ một lần.
Chẳng mấy chốc, cửa trắc điện mở ra, Thù Lệ cúi đầu đi theo đoàn người vào trong.
Vượt qua một lớp cửa dày, nàng bước qua ngưỡng cửa cao vút, vạt áo nhẹ nhàng lướt qua khung cửa gỗ. Vừa vào đến nơi, một mùi hương trầm thoang thoảng đã xông vào cánh mũi.
Trong điện đã có sẵn mấy cung nhân, ngoại trừ những người hầu hạ Thiên tử thay y phục như bọn họ, còn có người lo việc tẩy trần, súc miệng. Thù Lệ theo chân mọi người tiến lên phía trước.
Biết rõ Thiên tử đang đứng ngay trước mặt, hơi thở của Thù Lệ không tự chủ được mà chậm lại vài phần, đôi tay bưng khay vẫn giữ thật vững vàng.
Vóc dáng Thiên tử cực cao, điều này có thể thấy rõ qua kích cỡ y phục của Ngài. Chiếc triều phục màu đen tuyền được cung nhân gỡ xuống từ giá gỗ, khoác lên long thể. Một bóng đen sẫm màu đổ dài dưới ánh nến, chạm đến tận mũi giày của Thù Lệ.
Đường nét của bóng người kia không mấy rõ ràng, nàng chẳng thể nhìn ra được điều gì từ đó. Chỉ là khi bước lên, nàng khẽ lách nhẹ bước chân, ý tứ né tránh bóng hình ấy, đi vòng sang bên cạnh Thiên tử. Nàng vẫn cụp mắt, hơi cúi đầu, chuẩn bị cung kính dâng khay trong tay cho cung nhân đang hầu cận.
Không khí xung quanh có phần ngưng trệ. Trời chưa sáng, ánh nến lung linh càng làm tăng thêm vẻ tĩnh mịch. Những kẻ thân cận hầu hạ lâu ngày hẳn sẽ biết, đây là dấu hiệu cho thấy tâm trạng Thiên tử đang không mấy vui vẻ.
Từ Khang đứng một bên, lòng tự nhủ lời cần nói vẫn phải nói, nếu lúc này không bẩm báo, sau này Hoàng thượng biết được chỉ e tội càng nặng hơn. Nghĩ đoạn, lão hơi khom mình, hướng về phía Thiên tử: "Bệ hạ, đêm qua Vũ Hoa Các sai người truyền thái y, nói là Trân Thục nghi bị bệnh."
Nói đến đây, giọng lão hơi khựng lại. Thấy Thiên tử không lên tiếng, lão lại tiếp tục: "Thái y đã đến xem qua, nói Thục nghi nương nương bị nhiễm phong hàn nhẹ, không có gì đáng ngại."
Trước mắt Thù Lệ, một bàn tay đưa tới, trực tiếp nhấc chiếc huyền quan trên khay đi.
Việc mặc y phục, đội mũ quan cho Hoàng thượng đều có người chuyên trách, Thù Lệ chỉ là một tiểu cung nữ mới tới, đương nhiên việc này không đến lượt nàng.
Chỉ là vừa định lùi lại phía sau, nàng bỗng nghe người phía trước lên tiếng. Giọng nói mang theo nét khàn đặc của buổi sớm mai, nhưng lại trầm ổn đầy uy lực, ngữ khí hờ hững tựa như một con sói đang lười biếng, bình thản đấy nhưng chỉ chớp mắt sau có thể cắn đứt cổ họng con mồi.
Sống lưng Thù Lệ bất giác cứng đờ.
"Chuyện nhỏ nhặt thế này, sau này không cần nhắc lại nữa." Chỉ vẻn vẹn vài chữ, nhưng ý tứ sâu xa bên trong thì không nói cũng rõ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
