Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiết đầu xuân, trời còn tảng sáng, vài ba tiếng chim lẻ loi trên cành liễu bắt đầu ríu rít gọi bình minh.
Bỗng nhiên, tiếng cửa gỗ "két" một tiếng đẩy ra, phá tan bầu không khí tĩnh mịch như một đạo sấm sét giữa trời quang, khiến người đang say giấc trên giường lụa giật mình mở mắt.
Tiếng bước chân người vào phòng mỗi lúc một gần. Khi đến bên giường, thấy người nằm đó đã tỉnh, kẻ nọ thoạt đầu hơi sững sờ, sau đó liền cau mày, hạ giọng nói khẽ: "Ta đang định lại gọi ngươi dậy, hóa ra ngươi đã tỉnh rồi đấy à?"
"Đã tỉnh sao còn chưa chịu dậy? Muộn một chút nữa thôi là Lưu công công lại quở trách cho xem." Người tới tiếp tục giục giã, giọng nói ép xuống thấp đầy vẻ cẩn trọng.
Lúc này Thù Lệ mới hoàn hồn, nàng trấn tĩnh lại rồi chống tay ngồi dậy. Chiếc chăn đơn xám xịt trượt xuống, để lộ lớp nội y thô sơ của cung nữ. Cổ áo hơi trễ làm lộ ra cần cổ trắng ngần cùng khuôn ngực đầy đặn phập phồng. Nhìn lên phía trên, đó là một dung nhan thanh lệ thoát tục, dù không điểm chút phấn son vẫn khiến người ta phải nao lòng trước vẻ kiều diễm ấy.
Mỹ nhân khẽ hé bờ môi đỏ mọng, thấp thoáng hàm răng trắng như sứ, đôi mắt tựa tinh tú lấp lóe trong đêm, đuôi mắt hơi xếch lên mang theo nét phong tình ngây thơ khó tả. Cảnh tượng ấy khiến ngay cả Thanh Diệu – cũng là phận nữ nhi – cũng phải ngẩn ngơ, động tác vô thức chậm lại vài phần.
Thù Lệ chẳng kịp để ý đến vẻ mặt của Thanh Diệu. Nàng biết mình đã muộn, cuống quýt bước xuống giường mặc xiêm y.
Nghe thấy tiếng động trong phòng, Thanh Diệu mới sực tỉnh, quay sang nhìn Thù Lệ đang luống cuống, kỳ quái hỏi: "Mấy ngày nay ngươi làm sao vậy? Hết ngủ muộn lại đến làm việc không yên lòng. Cũng may đợt tuyển chọn của Lưu công công đã kết thúc, nếu không với biểu hiện này của ngươi, không bị công công mắng chửi đã là phúc, làm sao được chọn lên ngự tiền hầu hạ cơ chứ."
Lời của Thanh Diệu lọt vào tai, động tác của Thù Lệ khựng lại một nhịp rồi nhanh chóng khôi phục như cũ. Nàng thuận miệng phụ họa vài câu, nhưng ngón tay đang thắt dải đai lưng lại run rẩy nhẹ, mãi một lúc lâu mới buộc xong.
Thanh Diệu đang mải dọn dẹp giường chiếu, nếu lúc này nàng quay đầu lại, chắc chắn sẽ thấy sắc mặt trắng bệch và ánh mắt hoảng loạn luống cuống của Thù Lệ.
Người ấy có vóc dáng cao lớn, anh tuấn phi phàm. Trong mộng, hắn thường độc tọa dưới gốc cổ thụ cầm sách mà đọc, hoặc lẳng lặng dạo bước dưới hiên vắng.
Ban đầu, Thù Lệ chỉ ngỡ là một giấc chiêm bao thoáng qua nên không dám lại gần. Nhưng nhiều đêm liên tiếp đều thấy người nọ, tâm hiếu kỳ trong nàng trỗi dậy.
Nàng lách qua những bụi hoa tầng tầng lớp lớp, nấp dưới tán lá, đứng từ xa nhìn về phía nam nhân kia, cuối cùng cũng nhìn rõ dung mạo đối phương.
Đó là một khuôn mặt không chút ôn hòa. Mái tóc dài được búi cao, cố định bằng một chiếc kim trâm trên mũ quan huyền tuyền, càng tôn lên vẻ lạnh lẽo, trầm mặc uy nghiêm của người này.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn, hắn khẽ hạ cuốn sách trong tay xuống. Đôi mắt sắc lẹm xuyên qua khóm mẫu đơn kiều diễm, nhìn thẳng vào mắt Thù Lệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







