"Hai tháng sau.
"Câu lạc bộ Nhà giao dịch nghìn tỷ" như thể đột ngột xuất hiện mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào rồi ngay lập tức lọt vào tầm mắt của các ông lớn trong giới tài chính Bắc Thành.
Đội ngũ bí ẩn này sở dĩ nổi tiếng sau một trận chiến là vì sản phẩm do họ vận hành đã đạt mức lợi nhuận gấp 27 lần chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi và dẫn đầu ngành với thành tích vô cùng đẹp mắt.
Trong phút chốc, câu lạc bộ này trở thành đối tượng được các công ty tài chính tương lai tranh nhau hợp tác nhưng người sáng lập ra nó lại luôn giữ bí mật. Thông tin duy nhất tiết lộ ra thế giới bên ngoài chỉ có hai điều.
Đàn bà! Mỹ nhân!
Phải, người sáng lập câu lạc bộ này là một người phụ nữ và mật danh của cô ở trong giới là Mỹ Nhân.
Trong phòng họp trên tầng cao nhất của tập đoàn Chiến thị, Chiến Kiêu Thành ngồi ở vị trí chủ tọa với khuôn mặt vô cảm và lắng nghe cấp dưới báo cáo công việc.
Có người nói: "Tôi thấy đề xuất của Giám đốc Vương không ổn. Tuy Câu lạc bộ Nhà giao dịch nghìn tỷ này có thành tích huy hoàng nhưng nói thật thì thông tin về họ quá ít nên tôi thấy rủi ro khi hợp tác với bọn họ là quá lớn."
"Rủi ro lớn thì lợi nhuận mới cao, làm gì có đạo lý ngồi không mà ra tiền? Hơn nữa người ta cũng đâu có che giấu danh tính đâu, chẳng phải tại lễ trao giải Cuộc thi Giao dịch Thực tế Toàn quốc vào tuần tới thì họ cũng đã xác nhận sẽ tham gia đó sao?"
Giám đốc Vương dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Đến lúc đó tại lễ trao giải thì chẳng phải sẽ biết nhân vật bí ẩn có mật danh 'Mỹ Nhân' này là ai hay sao?"
"Chủ tịch, lễ trao giải tuần tới chắc ngài cũng sẽ tham dự chứ? Đến lúc đó ngài hoàn toàn có thể khảo sát thực lực của đội ngũ này, thậm chí ngài còn có thể gặp mặt người có mật danh Mỹ Nhân kia một lần."
Giám đốc Vương rất coi trọng thực lực của Câu lạc bộ Nhà giao dịch nghìn tỷ. Ông ấy là người đã lăn lộn lâu năm trong giới tài chính nên hiểu rõ việc lôi kéo một đội ngũ như vậy về dưới trướng của mình quan trọng đến nhường nào.
Một khi bỏ lỡ cơ hội và bị đối thủ cạnh tranh cướp mất thì đối với bọn họ đó không chỉ là tổn thất mà còn là một mối đe dọa.
Một tràng tranh cãi khiến Chiến Kiêu Thành cảm thấy vô cùng mất kiên nhẫn. Anh đứng dậy rời khỏi phòng họp rồi đi đến bên cửa sổ châm một điếu thuốc và rít mấy hơi thật sâu.
Đã hai tháng trôi qua rồi và Giang Vân Mị cũng đã biến mất tròn hai tháng.
Vào ngày thứ ba sau khi Giang Vân Mị xuất viện, Tam Hà đã tra ra được cô ngồi một chiếc xe thương mại đi đến một khu dân cư ở ngoại ô phía Nam. Thế nhưng sau khi tìm được khu này thì anh ấy lại phát hiện camera giám sát ở đây đã hỏng từ lâu.
Kể từ đó, manh mối về Giang Vân Mị biến mất tại đây và không còn lại chút tung tích nào nữa.
Điều duy nhất khiến anh thấy an lòng chính là lúc Giang Vân Mị xuất viện đã lấy đi thuốc dưỡng thai mà bác sĩ kê cho.
Cô không nhẫn tâm đến mức giết chết đứa con của bọn họ. Trong lòng cô vẫn có anh nên mới sẵn lòng giữ lại sinh linh bé nhỏ vô tội kia.
Nghĩ đến việc trong bụng cô đang mang trong mình dòng máu của mình thì trái tim Chiến Kiêu Thành bỗng chốc trở nên mềm mại và ngay cả ánh mắt cũng dịu dàng hơn hẳn.
Hóa ra việc làm cha lại là một cảm giác tuyệt vời và kỳ diệu đến thế, giống như cuộc đời bỗng nhiên có ánh sáng chứ không còn là bóng tối bủa vây khắp nơi nữa.
Liễu Tiêu Tiêu xuất hiện sau lưng Chiến Kiêu Thành ngay lúc này.
Cô ta thấy anh đang hút thuốc với ánh mắt xa xăm hiền hòa, thậm chí đôi môi mỏng lạnh lùng kia còn khẽ nhếch lên như thể đang mỉm cười.
"Anh Thành."
Liễu Tiêu Tiêu tiến lên vài bước rồi khẽ gọi.
Nghe thấy tiếng của Liễu Tiêu Tiêu thì nụ cười nơi khóe miệng Chiến Kiêu Thành lập tức biến mất. Anh quay trở lại làm vị Chủ tịch tập đoàn Chiến thị lạnh lùng vô tình với ánh mắt sắc sảo như dao.
"Có chuyện gì."
Sau khi dập tắt điếu thuốc, Chiến Kiêu Thành phẩy tay xua đi mùi khói quanh người rồi trầm giọng hỏi.
Thấy hành động này của anh thì Liễu Tiêu Tiêu thầm mừng rỡ trong lòng. Anh vẫn còn quan tâm đến cô ta và biết cô ta không thích những mùi này.
"Em... muốn nói chuyện với anh."
Sau một lúc do dự, Liễu Tiêu Tiêu nhìn vào mắt Chiến Kiêu Thành và nói.
"Nói chuyện gì."
Chiến Kiêu Thành không thèm nhìn Liễu Tiêu Tiêu mà tự đi về phía văn phòng. Hai tay anh đút vào túi quần với bóng lưng cao lớn thẳng tắp mang theo vẻ lạnh lùng như muốn đẩy người khác ra xa ngàn dặm.
Liễu Tiêu Tiêu vội vàng bước theo sau. Sau khi vào văn phòng và đóng cửa lại thì cô ta mới mở lời.
"Nói về... chuyện đứa bé."
Vừa nghe thấy chuyện đứa bé thì ánh mắt Chiến Kiêu Thành lập tức trở nên sắc lẹm đầy cảnh giác.
"Sao cô biết được?"
Nghe câu hỏi này thì biểu cảm của Liễu Tiêu Tiêu bỗng khựng lại, mãi một lúc lâu sau mới nói: "Em, lúc đó em cũng không biết đâu, mãi sau khi bị thương thì em mới biết mình... có thai."
"Cô nói là chuyện cô mang thai sao?"
Vẻ mặt của Chiến Kiêu Thành dường như thả lỏng hơn một chút. Anh tựa lưng vào ghế làm việc rồi lạnh lùng nhìn Liễu Tiêu Tiêu.
"Của anh trai tôi?"
Nước mắt của Liễu Tiêu Tiêu ngay lập tức tuôn rơi trông vô cùng楚楚 khả liên và khiến người ta phải xót xa.
"Em không biết anh ấy lại làm như vậy và em cũng không biết mình sẽ mang thai."
Tiếng khóc than của Liễu Tiêu Tiêu kéo mạch suy nghĩ của Chiến Kiêu Thành trở lại. Anh có chút mất kiên nhẫn rồi nói: "Anh ta bị tàn phế đôi chân thì làm sao có thể dùng vũ lực với cô được?"
"Anh ta đã đánh thuốc mê em, đến khi em tỉnh lại thì... thì đã bị..."
Nói đến đây thì Liễu Tiêu Tiêu khóc càng thảm thiết hơn rồi cô ta lảo đảo chạy đến trước mặt Chiến Kiêu Thành.
"Anh Thành, anh sẽ không chê em dơ bẩn chứ? Anh sẽ không bỏ rơi em chứ?"
Thấy Liễu Tiêu Tiêu hạ mình van nài như vậy thì lòng Chiến Kiêu Thành hơi xao động.
Anh và Liễu Tiêu Tiêu đã quen biết nhau hơn mấy năm. Năm đó giữa rừng hoa đào rực rỡ thì anh đã bị bóng lưng của một cô gái hớp hồn, sau khi tìm kiếm thì anh biết được chủ nhân của bóng lưng đó là Liễu Tiêu Tiêu.
Lúc đó vừa hay gia đình Liễu Tiêu Tiêu gặp biến cố nên anh đã giúp cô ta một tay và kể từ đó cô ta luôn đi theo bên cạnh anh.
Trước khi gặp Giang Vân Mị thì Chiến Kiêu Thành không phải chưa từng nghĩ đến chuyện cưới Liễu Tiêu Tiêu vì cô ta ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, hơn nữa anh còn từng mê luyến bóng lưng của cô ta.
Nhưng sau đó Giang Vân Mị xuất hiện. Cô đã làm loạn trái tim anh và khiến anh chìm đắm trong đó đến mức không thể tự thoát ra được.
Anh không nghĩ đó là tình yêu mà chỉ cho rằng đó là sự say mê sắc dục của đàn ông, là bản năng và là thú tính đơn thuần.
Mãi cho đến khi Giang Vân Mị và Liễu Tiêu Tiêu xảy ra xung đột, lúc anh bế Liễu Tiêu Tiêu rời đi và nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng cùng sợ hãi của Giang Vân Mị.
Vào khoảnh khắc đó thì cô đã quyết định từ bỏ anh rồi, có đúng không?
"Tương đối là được rồi, mình cũng đâu có đi quyến rũ đàn ông đâu."
Nghe vậy, Tôn Cảnh Táp dùng giọng điệu tiếc rèn sắt không thành thép mà nói.
"Em gái à, cậu thì hiểu cái gì chứ? Mật danh bên ngoài của cậu là Mỹ Nhân nên đám đàn ông thối tha kia chắc chắn đang tò mò về cậu lắm. Nếu lần này cậu không thể艳 áp quần hùng thì sau này chúng ta làm sao lăn lộn trong giới được nữa?"
Giang Vân Mị bật cười.
"Cái giọng điệu này của cậu y hệt 'tú bà' vậy. Người nào biết thì bảo cậu là cổ đông của Câu lạc bộ Nhà giao dịch nghìn tỷ, còn người không biết lại cứ tưởng cậu là người của kỹ viện nào đó đấy!"
Phải, cái Câu lạc bộ Nhà giao dịch nghìn tỷ đột ngột xuất hiện kia chính là do hai cô gái trông có vẻ yếu đuối và trẻ trung này sáng lập nên.
Cả hai dựa vào số vốn trong tay cùng với danh tiếng trước đây của Giang Vân Mị để nhanh chóng chiêu mộ nhân tài và gây dựng sự nghiệp.
Mà sản phẩm thiên tài đạt lợi nhuận gấp 27 lần kia cũng là tác phẩm của Giang Vân Mị. Đừng nói người ngoài mà ngay cả Tôn Cảnh Táp cũng bị dọa cho hết hồn.
Rõ ràng là một bậc vương giả bá khí ngút trời, tại sao hồi đó lại nghĩ quẩn mà đi làm tình nhân cho tên đàn ông tồi kia chứ?
"Lỡ như Chiến Kiêu Thành cũng đến lễ trao giải này thì phải làm sao?""
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



