"Tôn Cảnh Táp vừa búi tóc cho Giang Vân Mị vừa tự trách: "Aiza, Mị Mị, đáng lẽ mình không nên nhanh nhảu hứa thay cậu là sẽ đến dự lễ trao giải này."
Giang Vân Mị thần sắc nhàn nhạt.
"Anh ấy vốn không thích xuất hiện ở những nơi thế này, hơn nữa dù có gặp thì đã sao? Phàm là giao dịch thì đều có lúc kết thúc."
Đúng vậy, từ khi quen anh cho đến nay, đối với Giang Vân Mị mà nói, sự kết hợp giữa cô và Chiến Kiêu Thành không hề có chút tình cảm nào mà chỉ là một cuộc giao dịch, một cuộc giao dịch đầy rẫy sự bẩn thỉu.
Cô chỉ là một món đồ chơi, là món đồ chơi lúc Chiến Kiêu Thành cao hứng, là tấm lá chắn mà anh mua về để bảo vệ bạch nguyệt quang của mình.
Hiện tại mọi chuyện đều đã kết thúc rồi không phải sao?
"Nói thì nói vậy nhưng những người đó luôn coi trọng cái gọi là huyết thống, còn cậu... bụng đã bắt đầu hơi lộ rồi đấy."
Tuy mới chỉ được ba tháng nhưng vì mang thai đôi nên bụng của Giang Vân Mị đã hơi nhô lên một chút.
"Mình nghe nói những người trong hào môn sẽ không dễ dàng để người ngoài sinh con cho họ đâu, vạn nhất Chiến Kiêu Thành mà biết được, anh ta ép cậu phá thai thì phải làm sao?"
Tôn Cảnh Táp không thể không lo lắng về khả năng này vì cô ấy từng nghe qua thủ đoạn làm việc của Chiến Kiêu Thành, dùng từ tàn nhẫn vô tình để hình dung thì cũng không hề quá chút nào.
Cúi đầu nhìn thoáng qua bụng dưới của mình, Giang Vân Mị bình thản nói: "Không sao đâu, bộ lễ phục kia của mình là dáng eo cao, váy xòe có thể che được."
Hào môn thì có liên quan gì đến cô? Chiến Kiêu Thành lại càng không liên quan gì đến cô cả.
Đợi con bình an chào đời cô sẽ ra nước ngoài, từ đó ẩn mình tại một thị trấn nhỏ cách Bắc Thành vạn dặm, đến chết cũng không gặp lại.
Lúc đó dù anh có biết cô mang thai con của anh thì chẳng lẽ anh còn có thể đi khắp thế giới để truy sát cô hay sao? Một tình nhân có thân phận thấp kém như cô không đáng để anh phải tốn công tốn sức như vậy, bởi lẽ anh đã có bạch nguyệt quang yêu dấu nhất rồi.
Lễ trao giải diễn ra tại hội trường tầng hai của khách sạn Ritz-Carlton, nằm trong khu vực vành đai hai của Bắc Thành.
Còn một tiếng nữa mới đến giờ khai mạc nhưng bên trong hội trường đã đông nghịt người, ngoài các khách mời tham dự còn có không ít phóng viên mộ danh mà đến.
Mọi người đều ngầm hiểu rằng trận thế ngày hôm nay chính là nhắm vào thiên tài kinh doanh bí ẩn có mật danh là "Mỹ Nhân".
Mỹ Nhân, nghe qua là một cái tên khiến đàn ông phải tim đập nhanh.
Giới tài chính vốn là thiên hạ của đàn ông và rất hiếm khi có phụ nữ có thể bộc lộ tài năng, vì thế sự xuất hiện của Mỹ Nhân đã khiến giới này lập tức xôn xao.
Thậm chí đã có đại gia thương giới tuyên bố sẵn sàng bỏ ra hàng triệu tệ để mời Mỹ Nhân dùng bữa tối.
Khi nghe đến chuyện bữa tối triệu tệ này, Giang Vân Mị chỉ cười mỉa mai, tâm tư của đàn ông ra sao cô hiểu, vô cùng hiểu rõ.
Lúc này cô đã cùng Tôn Cảnh Táp đến hội trường, cô đeo kính râm ngồi trong góc khuất không ai chú ý, lạnh lùng quan sát sự phồn hoa náo nhiệt này.
Cho đến khi ở cửa truyền đến một trận ồn ào, Giang Vân Mị nhìn theo hướng âm thanh thì thấy một bóng người quen thuộc bước vào.
Anh đứng ngược sáng trong bộ vest đen cắt may vừa vặn, vóc dáng cao ráo hiên ngang, khắp người tỏa ra khí chất khiến người ta phải khiếp sợ.
Chiến Kiêu Thành tới rồi!
Khi nhìn thấy Liễu Tiêu Tiêu bên cạnh Chiến Kiêu Thành, Tôn Cảnh Táp không nhịn được mà nghiến răng tức giận mắng mỏ.
Cái con ả tâm cơ này luôn giả vờ yếu đuối, ngây thơ trước mặt đàn ông nhưng thực chất sau lưng lại là hạng người tâm địa độc ác, chỉ riêng việc tự đâm vào bụng mình thôi cũng đủ để Tôn Cảnh Táp phải nhìn bằng con mắt khác rồi.
Giang Vân Mị cũng nhìn thấy Liễu Tiêu Tiêu đang nép bên cạnh Chiến Kiêu Thành.
Một bộ lễ phục trắng tinh khôi tượng trưng cho sự thuần khiết, trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa cùng vẻ mặt dịu dàng ngoan ngoãn. Ừm, quả nhiên là một bạch nguyệt quang rạng ngời.
Tuy cô ta không khoác tay Chiến Kiêu Thành nhưng lại từng bước bám sát bên cạnh anh.
Mà Chiến Kiêu Thành dường như cũng muốn chiếu cố cô ta nên bước đi rất chậm, dáng vẻ phu thê hòa hợp của hai người họ thật sự là... xứng đôi cái con khỉ.
"Tra nam đi với tiện nữ!"
Tôn Cảnh Táp lại không nhịn được mà mắng thêm một câu, đúng là cái loại không biết xấu hổ.
Chiến Kiêu Thành cùng Liễu Tiêu Tiêu đi đến hàng ghế VIP đầu tiên rồi ngồi xuống, phóng viên đã sớm vây quanh muốn phỏng vấn và chụp ảnh.
Anh từ đầu đến cuối đều không cảm xúc, không nói lời nào và tỏ ra vô cùng lạnh lùng, ngược lại Liễu Tiêu Tiêu lại mỉm cười rạng rỡ nép sát vào anh, để mặc ống kính của phóng viên hướng về phía họ.
"Vừa phải thôi, đừng để bản thân không còn đường lui."
Chiến Kiêu Thành ngồi thẳng người dậy rồi gạt tay Liễu Tiêu Tiêu ra.
Không phải anh đưa Liễu Tiêu Tiêu đến mà là lúc xe vừa dừng ở bên ngoài, cô ta đã tự mình bám theo.
Anh lười lôi thôi với cô ta, hơn nữa cũng nể mặt cô ta nên không muốn làm ầm ĩ quá khó coi, vì vậy anh mới giữ im lặng, mặc định cho cô ta đi theo vào.
Nhưng bây giờ cô ta rõ ràng là đang được đằng chân lân đằng đầu, anh biết rõ toan tính của cô ta, chẳng qua là muốn mượn ống kính truyền thông để làm giả thành thật tin đồn hẹn hò của hai người.
Hừ, điều đó thì liên quan gì đến anh? Anh không gật đầu thì không ai có thể làm gì được anh cả!
Vì sự xuất hiện bất ngờ của Chiến Kiêu Thành mà buổi lễ trao giải này càng thêm trang trọng, không khí cũng trở nên náo nhiệt hơn.
Mọi người thậm chí còn đồn đoán rằng Chiến Kiêu Thành vốn luôn khinh thường những dịp thế này mà đột nhiên xuất hiện, liệu có phải cũng vì "Mỹ Nhân" mà đến hay không?
"Này, cậu nói xem Chiến Kiêu Thành đột ngột tới đây có phải là đã nhắm trúng 'Mỹ Nhân' rồi không?"
"Thế thì thú vị rồi đây, anh ta định sắp xếp Mỹ Nhân vào công ty hay là sắp xếp lên giường của mình?"
"Vớ vẩn, chắc chắn là lên giường rồi, đặt vào địa vị cậu đi, mỹ sắc trước mắt liệu cậu có thể chỉ nhìn mà không làm gì không? Thử hỏi xem cậu có cầm lòng được không?"
...
Nghe mấy gã đàn ông ngồi hàng trước xì xào bàn tán, Tôn Cảnh Táp vô cùng tức giận, cô ấy nhìn sang Giang Vân Mị với vẻ mặt đầy lo lắng.
"Mị Mị, cậu vẫn ổn chứ?"
Giang Vân Mị quả thực không mấy thoải mái, kể từ khi Chiến Kiêu Thành bước vào hội trường, cô cảm thấy bụng dưới từng đợt thắt lại và đau đớn, cơn đau này lan ra khắp cơ thể rồi cuối cùng nhói lên tận tâm can.
"Mình ra xe đợi nhé, lát nữa lúc trao giải cậu cứ thay mình lên nhận là được."
Nói xong cô cũng không đợi Tôn Cảnh Táp lên tiếng mà đã đứng dậy, tự mình bước xuống bậc thang đi về phía lối ra.
Đúng lúc này Chiến Kiêu Thành tình cờ quay đầu lại và bắt gặp một bóng lưng quen thuộc nơi cửa ra vào.
Cho dù bóng lưng đó trông có vẻ đầy đặn hơn một chút, cho dù chủ nhân của bóng lưng đó đã búi tóc cao, nhưng anh vẫn nhận ra được!
Đó là Giang Vân Mị!
Đó là Giang Vân Mị, người đã tự ý rời đi khi chưa được sự đồng ý của anh!
Đó là Giang Vân Mị, người đang mang thai con của anh nhưng vẫn bướng bỉnh chạy lung tung khắp nơi!
Nhận ra điều đó, anh không tài nào giữ được bình tĩnh nữa, mặc kệ bao nhiêu phóng viên đang vây quanh, anh đột ngột đứng bật dậy rồi nhanh chóng đuổi theo ra ngoài.
Bước chân của Giang Vân Mị hơi lảo đảo, cô rời khỏi hội trường rồi đi dọc theo cầu thang xuống lầu, nhưng đột nhiên bị một người kéo mạnh vào căn phòng kho chứa đồ ngay dưới chân cầu thang.
Sự cố bất ngờ này khiến Giang Vân Mị kinh hãi, theo bản năng cô nghĩ rằng Chiến Kiêu Thành đã phát hiện ra mình.
Cô vùng vẫy muốn chạy trốn nhưng lại bị người đó ôm chặt vào lòng, cùng lúc đó bên tai truyền đến một giọng nói mang theo sự vui mừng khôn xiết.
"Mị Mị, quả nhiên là em!""
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



