"“Chiến thiếu, Tiêu Tiêu tiểu thư…”
“Tam Hà, lập tức tìm Giang Vân Mị cho tôi, dù có phải đào sâu ba thước cũng phải tìm cho ra cô ấy!”
Không đợi Tam Hà nói xong, Chiến Kiêu Thành đã cắt ngang lời anh ấy, anh phải tìm được cô!
Cô là người phụ nữ của anh, anh còn chưa đồng ý, sao cô có thể đi được chứ?
Tam Hà sửng sốt rồi nhanh chóng gật đầu đồng ý.
Khi Chiến Kiêu Thành quay lại bệnh viện thì Liễu Tiêu Tiêu đã tỉnh lại, cô ta nằm trên giường và nhìn anh với đôi mắt đẫm lệ.
“Tiêu Tiêu, em hãy nói thật cho anh biết chuyện gì đã xảy ra ở biệt thự Thung Lũng Hương Khê tối qua, có đúng là cô ấy gọi điện cho em không?”
Chiến Kiêu Thành ngồi xuống, thần sắc đã khôi phục lại vẻ âm trầm lãnh đạm như trước đây.
Nghe thấy lời này, Liễu Tiêu Tiêu sững sờ, ngay sau đó nước mắt cô ta càng rơi dữ dội hơn.
“Anh nghi ngờ em? Cho dù em có hận cô ta thì hà cớ gì phải dùng mạng sống của mình để đánh cược? Em là phụ nữ mà sau này lại không thể sinh con được nữa, liệu em có đáng phải hy sinh mạng sống của mình vì một người đàn bà thấp kém không?”
Chiến Kiêu Thành lạnh lùng nhìn Liễu Tiêu Tiêu khóc, anh không an ủi cô ta như trước đây, thậm chí còn chẳng nói lấy một lời.
Hồi lâu sau, có lẽ Liễu Tiêu Tiêu đã khóc mệt nên cô ta nghẹn ngào lên tiếng: “Nếu anh không tin lời em thì em có bằng chứng đây, lúc cô ta gọi điện cho em, em đã ghi âm lại.”
File ghi âm nằm trong điện thoại của Liễu Tiêu Tiêu, cô ta tìm thấy rồi mở bản ghi âm và đưa điện thoại cho Chiến Kiêu Thành.
“Cô chính là Liễu Tiêu Tiêu? Người trong mộng của Chiến Kiêu Thành? Có biết tôi là ai không? Tôi là Giang Vân Mị, tình nhân được Chiến Kiêu Thành sủng ái nhất, người đàn ông của cô mỗi ngày đều ở trên giường cưng chiều tôi, cô không muốn đến xem sao?”
Vì là bản ghi âm nên âm thanh không rõ lắm nhưng nghe qua quả thực là giọng điệu của Giang Vân Mị.
Nghe hai lần, Chiến Kiêu Thành trả lại điện thoại cho Liễu Tiêu Tiêu.
“Bây giờ anh đã tin em chưa? Em ở bên cạnh anh bao nhiêu năm nay mà anh vẫn luôn không chạm vào em, trong lòng em đương nhiên biết rõ anh là đàn ông thì chắc chắn bên ngoài sẽ... Hơn nữa em cũng không ngốc, chuyện của anh và Giang Vân Mị lúc trước ồn ào như thế, sao em lại không biết được?”
Liễu Tiêu Tiêu nức nở nói: “Anh A Thành, em biết bây giờ mình không xứng với anh, nhưng xin anh đừng bỏ rơi em, cho dù, cho dù chỉ để em làm em gái ở bên cạnh anh, em cũng cam lòng.”
Vừa dứt lời thì nghe thấy giọng của Tam Hà truyền vào từ bên ngoài.
“Chiến thiếu, tìm được rồi!”
Tam Hà thực sự đã tìm ra tung tích của Giang Vân Mị, hơn nữa lúc đó khoảng cách giữa hai người rất gần, họ đang ở cùng một bệnh viện.
“Tôi đã kiểm tra camera giám sát dọc đường, có một người phụ nữ đã đón Giang… đón chị dâu ở ngã tư, sau đó xe đi đến dưới lầu khoa cấp cứu của bệnh viện.”
Tam Hà đưa ra ảnh chụp màn hình từ camera giám sát, ngay khi Chiến Kiêu Thành nhìn thấy hình ảnh đó, tim anh bỗng thắt lại.
Cảnh tượng này anh đã từng thấy, lúc đó anh đang ở trên lầu, có một người phụ nữ hét lên cứu mạng và còn nói gì mà sảy thai?
sảy thai?
Giang Vân Mị có thai rồi sao?
Nhận ra điều này, Chiến Kiêu Thành đẩy mạnh Tam Hà ra, trực tiếp túm lấy bác sĩ đã tiếp nhận Giang Vân Mị lúc đó rồi gắt gao hỏi: “Giang Vân Mị đâu? Bây giờ cô ấy thế nào rồi?”
“Cô ấy, cô ấy xuất viện rồi!”
Vị bác sĩ thực chất cũng là một cô gái trẻ, cô ấy đâu đã từng thấy tư thế này của Chiến Kiêu Thành bao giờ nên run rẩy trả lời.
“Xuất viện? Cô ấy đã thành ra nông nỗi đó rồi, tại sao còn xuất viện?”
Chiến Kiêu Thành giống như một con dã thú đang cuồng loạn, vào lúc này anh đã quên mất thân phận của mình mà mất kiểm soát gầm lên.
Cô bác sĩ trẻ sắp khóc đến nơi, may mà y tá trưởng lớn tuổi nghe tin chạy đến để giải cứu cô bác sĩ.
“Chiến tiên sinh, anh đang tìm cô gái họ Giang hôm nay đúng không? Cô ấy thực sự đã đi rồi, sau khi kiểm tra xong xuôi cô ấy đã cùng bạn rời khỏi bệnh viện.”
Dẫu sao y tá trưởng cũng là người có kinh nghiệm nên giọng điệu của bà ấy rất bình tĩnh, không hề vì sự tức giận của Chiến Kiêu Thành mà sợ hãi.
“Tình trạng của cô ấy thế nào?”
Chiến Kiêu Thành bình tĩnh lại, anh nhìn chằm chằm vào mắt y tá trưởng, trong đầu đều là cảnh tượng nhìn thấy từ trên lầu lúc đó, cô nằm ở đó và gấu váy đẫm máu!
“Mang thai, song thai, vết thương rất nặng.”
Dừng một chút, y tá trưởng dùng ánh mắt trách móc nhìn Chiến Kiêu Thành: “Anh có biết vết thương trên người cô ấy nặng đến mức nào không? Tôi đã khuyên cô ấy báo cảnh sát nhưng cô ấy đã từ chối, tôi không thể tưởng tượng được rốt cuộc là người nhẫn tâm đến mức nào mới có thể ra tay nặng nề như vậy với một cô gái đang mang thai.”
Dưới ánh mắt trách móc của y tá trưởng, trong lòng Chiến Kiêu Thành bỗng dâng lên một nỗi xót xa khó tả.
Anh không biết, anh thực sự không biết cô đã mang thai! Anh cũng không biết cô bị thương nặng đến thế.
“Điểm xuất huyết chủ yếu nằm ở vết thương trên đùi, nhìn qua là biết chưa được xử lý cẩn thận, bị ngược đãi đến mức này mà cô ấy vẫn có thể kiên trì tự mình đến bệnh viện, đúng là... mạng lớn.”
Y tá trưởng có chút tức giận, mặc dù bà ấy biết người đàn ông trước mặt là người nắm quyền của tập đoàn Chiến thị đầy quyền thế, nhưng đây là bệnh viện, đạo đức nghề nghiệp khiến bà ấy không thể dung thứ cho việc một cô gái nhỏ phải chịu sự dày vò như vậy.
Tam Hà nhìn thấy vẻ mặt u ám của sếp mình thì thực sự cảm nhận được hơi thở của cái chết.
Nếu còn nói tiếp, e rằng tổng tài sẽ giết người mất?
Anh ấy vội vàng chuyển chủ đề hỏi: “Vậy, vậy bây giờ thì sao? Người lớn và trẻ con đều ổn cả chứ?”
Y tá trưởng liếc nhìn Chiến Kiêu Thành một cái mới nói: “Song thai đều còn sống, hơn nữa người mẹ rất dũng cảm, để bảo vệ thai nhi không bị ảnh hưởng bởi thuốc mê nên khi khâu vết thương ở đùi, cô ấy đã kiên quyết không dùng thuốc tê.”
Nghe thấy lời này, Tam Hà bỗng cảm thấy da đầu tê dại.
Là một vệ sĩ, không phải anh ấy chưa từng bị thương, nhưng việc khâu vết thương trực tiếp mà không dùng thuốc tê thì một người đàn ông như anh ấy e rằng cũng khó lòng chịu đựng được cái đau thấu xương đó.
Nhưng Giang Vân Mị, một cô gái trông có vẻ yếu đuối mong manh, vậy mà lại chịu đựng được cơn đau như thế.
Chỉ trong khoảnh khắc này, Tam Hà bỗng nảy sinh lòng kính trọng đối với Giang Vân Mị, cô gái này dũng cảm hơn nhiều so với tưởng tượng của anh ấy.
“Nếu cô ấy bị thương nặng như vậy, tại sao bác sĩ kiểm tra cho cô ấy lại chỉ là một bác sĩ thực tập không có kinh nghiệm?”
Hồi lâu sau, Chiến Kiêu Thành khàn giọng hỏi.
Y tá trưởng lại liếc nhìn anh một cái rồi nhắc nhở: “Chắc là anh quên rồi, vì bệnh nhân ở phòng VIP kia mà từ sáng sớm tất cả các chuyên gia trong viện đều được tập trung lên đó để hội chẩn, làm gì còn chuyên gia nào để ý đến một cô gái nhỏ không có bối cảnh như thế này.”
Tôn Cảnh Táp thuê một chiếc xe kinh doanh rồi đón Giang Vân Mị về nhà mình.
“Bác sĩ nói để cậu nằm viện dưỡng thai mà cậu lại... Đã định giữ con thì sao không nghe lời bác sĩ chứ? Chúng ta đâu có thiếu tiền?”
Đỡ Giang Vân Mị vào phòng nằm xuống, Tôn Cảnh Táp vừa đắp chăn cho cô vừa đau lòng oán trách.
Giang Vân Mị với gương mặt nhợt nhạt nhìn Tôn Cảnh Táp áy náy nói: “Xin lỗi, đã làm phiền cậu rồi.”
“Thần tài ơi, cậu đừng nói thế, nếu không gặp được vị thần tài như cậu thì bây giờ tớ vẫn còn đang làm thuê cho bọn tư bản độc ác đấy.”
Tôn Cảnh Táp vừa kéo rèm cửa vừa nói đùa.
“Nhưng Mị Mị à, đã ra ngoài rồi thì cậu có nghĩ tới con đường sau này phải đi thế nào chưa?”
Ngồi trên chiếc ghế cạnh giường, Tôn Cảnh Táp nhìn Giang Vân Mị nghiêm túc hỏi.
Câu hỏi này thực ra Giang Vân Mị đã suy nghĩ rất lâu rồi.
“Ban đầu tớ định đến miền Nam định cư, nhưng bây giờ cậu nhìn tớ xem...”
Cô chỉ vào bụng mình rồi cười khổ nói: “Có hai nhóc con này rồi tớ còn đi đâu được nữa? Việc cấp bách bây giờ là phải sinh con cho tốt đã.”
Tôn Cảnh Táp bĩu môi, không vui nói: “Con với cái! Cậu cứ nhớ mãi đến con! Nhưng cha của đứa trẻ này là loại người gì, cậu còn không rõ sao?”
Giang Vân Mị không nói gì, chỉ cúi đầu mỉm cười, thẫn thờ nhìn bụng dưới của mình, thần sắc thoáng chút bi lương.
Biết mình lại chạm vào chuyện buồn của Giang Vân Mị, Tôn Cảnh Táp thấy áy náy nên vội vàng lảng sang chuyện khác.
“Nếu cậu bằng lòng thì đi về quê với tớ đi, ở Lê Mộc Đài thuộc vùng ngoại ô Bắc Thành, ở đó có núi có nước, phong cảnh hữu tình, hợp để dưỡng thai nhất.”
Nghe thấy lời này, lòng Giang Vân Mị khẽ xao động.
“Được, vậy nghe theo cậu, đợi tớ nghỉ ngơi hai ngày rồi chúng ta sẽ đi Lê Mộc Đài.”
Tôn Cảnh Táp vỗ tay khen hay, nói: “Đến lúc đó hai chúng ta sẽ hợp sức thành lập một câu lạc bộ môi giới, kiếm cho đầy túi trên thị trường chứng khoán.”
Tinh thần Giang Vân Mị không tốt nên Tôn Cảnh Táp cũng không làm phiền nhiều, sau khi trò chuyện vài câu, cô ấy đứng dậy rời đi và không quên tắt đèn giúp Giang Vân Mị.
Giang Vân Mị bị bóng tối bao trùm, cô mở to đôi mắt vô hồn, hồi lâu sau nước mắt cuối cùng cũng trào ra.
Cô cắn chăn, nuốt ngược mọi tiếng khóc vào trong, tại sao lại khóc? Khóc vì ai? Trên thế giới này còn có ai đáng để cô rơi lệ nữa đây?
Chiến Kiêu Thành cũng được, Giang gia cũng được, đối với cô đều sẽ là những người khách qua đường, từ nay về sau sẽ không còn nửa điểm quan hệ nữa.
Khi bình minh tiếp theo ló rạng, cô sẽ không còn là cô của trước đây nữa..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



