"Khoảng cách hơi xa nên Chiến Kiêu Thành không nhìn rõ gương mặt cô gái kia nhưng chẳng hiểu sao tim anh lại thắt lại.
Anh định xuống lầu xem thử thì y tá từ phòng bệnh bước ra và nói: “Thưa anh Chiến, bệnh nhân muốn gặp anh bây giờ.”
Nghe vậy, Chiến Kiêu Thành chỉ “ừ” một tiếng. Anh rút chân định bước vào thang máy lại rồi do dự một lát rồi quay người trở về phòng bệnh.
Phải, cô gái mà Chiến Kiêu Thành nhìn thấy chính là Giang Vân Mị.
Cô được Tôn Cảnh Táp đưa thẳng đến phòng cấp cứu của bệnh viện.
Các y tá ở phòng cấp cứu đang bận rộn đưa Giang Vân Mị vào trong, có người thông báo cho khoa phụ sản mau chóng đến tiếp nhận bệnh nhân.
Một lúc sau, một nữ bác sĩ trẻ đi tới, chỉ nghe thấy y tá trưởng phòng cấp cứu gắt gao nói: “Một bác sĩ thực tập như cô đến đây thì làm được gì? Hãy gọi chủ nhiệm đến đây đi, tình trạng của bệnh nhân rất nghiêm trọng.”
Nữ bác sĩ thực tập lí nhí đáp: “Nhưng hiện giờ... chủ nhiệm đang hội chẩn cho bệnh nhân ở phòng VIP, tôi cũng không dám gọi bà ấy ạ.”
vip bệnh viện tối qua vừa tiếp nhận một bệnh nhân có thân phận cao quý, đang mang thai ba tháng thì bị một dao đâm vào bụng dưới nên không giữ được thai nhi, thậm chí bệnh nhân đó còn mất đi khả năng sinh nở.
Hơn nữa y tá trưởng còn biết người bệnh này có mối quan hệ không hề tầm thường với Chiến Kiêu Thành - người nắm quyền của tập đoàn Chiến thị.
Nghe thấy thế, y tá trưởng khẽ mắng một tiếng rồi nói: “Thành rồi, vậy cô qua xem bệnh nhân này trước đi. Mang thai giai đoạn đầu, có hiện tượng xuất huyết, bây giờ việc giữ thai là thứ yếu, ít nhất phải giữ được mạng sống cho người lớn!”
Giang Vân Mị nhắm nghiền hai mắt nằm trên giường bệnh. Cô cảm thấy cơ thể rất lạnh và trái tim cũng giá băng, dù lúc này có phải chết đi thì cô cũng không còn thấy sợ hãi nữa.
Lúc Chiến Kiêu Thành xuống lầu đã cố ý đi ngang qua phòng cấp cứu.
Thế nhưng bên trong phòng cấp cứu lại hoàn toàn yên tĩnh, chẳng còn thấy cảnh tượng xôn xao ồn ào như lúc trước.
Anh đẩy từng cánh cửa phòng cấp cứu ra nhưng bên trong đều trống không chẳng có một bóng người.
Anh ngẩn ngơ một lát, trong đầu lại hiện lên bóng dáng vừa nhìn thấy lúc nãy rồi khẽ nhếch môi cười tự giễu. Anh lắc đầu và nhanh chóng bước ra ngoài.
Ngay khoảnh khắc anh vừa bước ra khỏi cửa phòng cấp cứu thì Giang Vân Mị được đẩy từ thang máy ra, đi bên cạnh cô chỉ có mình Tôn Cảnh Táp.
“Sáp Sáp, thật sự làm phiền cậu rồi.”
Sắc mặt Giang Vân Mị trắng bệch tiều tụy. Cô nhìn Tôn Cảnh Táp bằng ánh mắt đầy áy náy.
“Giữa tớ với cậu còn cần nói những lời này sao? Cậu cũng thật là, làm tớ sợ chết khiếp. Tớ cứ tưởng cậu... bị sảy thai rồi chứ, loay hoay mãi mới biết là do vết thương trên đùi của cậu bị rách ra thôi.”
Tôn Cảnh Táp cũng vẫn còn cảm thấy sợ hãi, khi nhìn thấy máu thấm đẫm vạt váy của Giang Vân Mị thì phản ứng đầu tiên của cô ấy chính là bạn mình đã sảy thai!
“Nhưng Mị Mị, bây giờ cậu tính sao đây? Cậu có thai rồi, hơn nữa còn là sinh đôi.”
Sảy thai chỉ là một phen hú vía nhưng việc Giang Vân Mị mang thai lại là sự thật rành rành.
Vừa rồi ở phòng siêu âm, bác sĩ nói: “Thai đôi, cả hai đều có tim thai và mầm thai nhưng vị trí bám hơi thấp nên có dấu hiệu dọa sảy.”
Khi nghe tin mình mang thai, Giang Vân Mị cũng sững sờ. Không nên như thế chứ, cô không thể nào mang thai được mà!
Bước vào phòng quan sát, Tôn Cảnh Táp nhìn Giang Vân Mị nghiêm túc nói.
Đúng vậy, thân phận người mẹ quả thực rất vĩ đại và hai mầm sống chưa từng gặp mặt kia cũng vô tội. Thế nhưng đối với một cô gái vừa tròn hai mươi tuổi như Giang Vân Mị thì chúng lại là gánh nặng, là gánh nặng cả đời.
Cô vừa mới thoát khỏi đau khổ và sắp bắt đầu một cuộc sống mới, sao có thể bị con cái trói buộc được chứ?
Giang Vân Mị nằm trên giường, đặt tay lên vùng bụng bằng phẳng của mình và vẫn không dám tin rằng nơi này đang nuôi dưỡng hai sinh linh nhỏ bé.
Dưới sự đe dọa tàn nhẫn của Liễu Tiêu Tiêu, dưới sự hành hạ hung ác của Nhâm Thanh, thậm chí là dưới sự giày vò thô bạo của Chiến Kiêu Thành, hai sinh linh bé nhỏ này vẫn kiên cường sống sót mà không rời bỏ cô.
Hóa ra vào lúc cô tuyệt vọng và đau đớn nhất vẫn còn có hai sinh linh nhỏ bé này ở bên cạnh cô.
Chúng không hề từ bỏ cô thì cô còn lý do gì để từ bỏ chúng chứ?
“Sáp Sáp, hiện tại chúng ta có bao nhiêu tiền?”
Giang Vân Mị mở mắt nhìn Tôn Cảnh Táp hỏi.
Tôn Cảnh Táp ngẩn ra một lúc rồi nhanh chóng trả lời: “Tiền của cậu tớ đều gửi vào một tài khoản riêng, hiện tại chắc khoảng hai trăm triệu rồi.”
Hai trăm triệu?
Giang Vân Mị nhìn Tôn Cảnh Táp mỉm cười nhẹ nhàng rồi nói: “Hai trăm triệu, chẳng lẽ lại không nuôi nổi hai đứa trẻ này sao?”
Nghe thấy lời này, Tôn Cảnh Táp lập tức hiểu rõ ý định của Giang Vân Mị.
Một lát sau cô ấy thở dài một tiếng rồi cúi xuống trao cho người bạn thân một cái ôm ấm áp.
“Được, tớ tôn trọng quyết định của cậu. Bất kể cậu làm gì tớ cũng sẽ ủng hộ. Sau này tớ sẽ là mẹ nuôi của lũ trẻ.”
Giang Vân Mị nhắm mắt lại, che giấu muôn vàn bi thương trong đáy mắt.
Chiến Kiêu Thành, duyên phận giữa anh và tôi đến đây là chấm dứt. Từ nay về sau, anh cùng bạch nguyệt quang của anh bạc đầu giai lão, còn tôi sẽ cùng món quà anh để lại cho tôi đi hết quãng đời còn lại. Chúng ta coi như xong, từ nay sống chết không gặp lại nữa!
Chiến Kiêu Thành phóng xe điên cuồng về đến biệt thự ở thung lũng Hương Khê.
Khi xe dừng lại bên ngoài biệt thự, nhìn những bông hoa đang nở rộ trong sân và chiếc xích đu đang đung đưa theo gió, anh dường như thấy lại dáng vẻ Giang Vân Mị ngồi thẩn thờ trên chiếc xích đu vào một buổi chiều nắng đẹp nào đó.
Lúc ấy cô trút bỏ vẻ yêu kiều quyến rũ, gương mặt không chút phấn son trông giống như một đóa hoa nhỏ mỏng manh, yếu đuối đáng thương khiến người ta phải đau lòng.
Đẩy cửa bước vào, phòng khách im ắng lạ thường và vô cùng bừa bộn.
Sau khi làm chứng vào tối qua, dì Vương đã bị Nhâm Thanh đuổi đi. Sau đó anh cũng nhận điện thoại rồi rời khỏi, còn cô đang bị thương chắc cũng không còn sức lực để thu dọn đống hỗn độn này.
Nghĩ đến việc cô đang bị thương, tim Chiến Kiêu Thành lại thắt lại, bước chân cũng nhanh hơn nhiều.
Phòng khách không có ai, anh đi thẳng lên lầu vào phòng ngủ nhưng bên trong vắng ngắt. Trên chiếc giường mà họ thường xuyên quấn quýt bên nhau vẫn còn những vết máu loang lổ đã khô lại và chuyển sang màu đen.
Cô bị thương nặng đến thế sao?
Chiến Kiêu Thành lại vào phòng vệ sinh, chỉ thấy trong thùng rác đầy những khăn giấy dính máu cùng những dải băng gạc bị cắt đứt, mỗi một chỗ đều khiến người ta phải rùng mình.
Nhớ lại dáng vẻ đau đớn khi bị trói ở đó vào tối qua, nhớ lại tiếng gầm thét từ sâu trong cổ họng khi bị anh đè dưới thân, anh cứ ngỡ là do cô không tình nguyện, chẳng thể ngờ được cô đã bị thương nặng đến mức này.
Vào lúc cô bị thương nghiêm trọng như vậy, anh không những không bảo vệ hay an ủi mà còn thừa cơ bắt nạt cô.
Lúc đó chắc chắn cô đã rất thất vọng về anh nhỉ?
Nhận ra điều này, trái tim Chiến Kiêu Thành không tự chủ được mà đập loạn xạ.
Anh mở tủ quần áo ra, những bộ quần áo xa hoa đắt tiền bên trong vẫn còn đó, không giống như dáng vẻ bỏ nhà đi chút nào khiến anh vô thức thở phào nhẹ nhõm.
May quá, cô không đi.
Có lẽ cô chỉ đến bệnh viện để xử lý vết thương thôi? Hay có lẽ tâm trạng cô không tốt nên ra ngoài mua sắm đồ đạc rồi?
Không sao cả, chỉ cần cô vẫn còn ở đây thì dù cô tiêu bao nhiêu tiền hay muốn mua bất cứ thứ gì anh cũng đều chiều theo ý cô.
Chiến Kiêu Thành thậm chí đã nghĩ xong rồi, đợi cô về anh sẽ dỗ dành cô thật tốt, chỉ cần cô không còn giận nữa thì điều kiện gì anh cũng có thể đồng ý.
Chiến Kiêu Thành ngồi trên ghế sofa, lấy điện thoại ra chờ đợi tin nhắn thông báo chi tiêu từ thẻ tín dụng.
Thế nhưng chờ đợi rất lâu, từ trưa cho đến tận sẩm tối mà không nhận được một tin nhắn chi tiêu nào, còn Giang Vân Mị cũng chưa từng quay trở lại.
Cuối cùng Chiến Kiêu Thành cũng nhận ra điều gì đó.
Anh đi vào phòng làm việc, liếc mắt một cái đã thấy chiếc máy tính xách tay biến mất, còn trên bàn làm việc lại xuất hiện thêm vài chiếc thẻ tín dụng cùng một chùm chìa khóa.
Thẻ tín dụng đều là anh đưa cho cô, tất cả đều là thẻ phụ đứng tên anh với hạn mức rất cao.
Còn chùm chìa khóa đó là chìa khóa cổng và cửa của biệt thự, cô chỉ có một chùm nhưng bây giờ cô lại để nó ở đây!
Điều này có nghĩa là gì?
Có nghĩa là cô - Giang Vân Mị đã hoàn toàn rời bỏ Chiến Kiêu Thành!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



