"Sợi dây trong lúc giằng co kéo dài cũng đã nới lỏng ra, Giang Vân Mị chậm rãi cử động cơ thể, chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn đến mức không thể thở nổi.
Cô gắng gượng vịn vào sô pha ngồi xuống, cuộn tròn người lại thành một đoàn rồi nhắm mắt không nhìn Chiến Kiêu Thành nữa.
Bây giờ cứ tùy anh xử trí đi, cái mạng này cô vốn dĩ chẳng màng tới nữa rồi.
“Cái điện thoại này, cô mở mật mã ra đi. Nếu thực sự cô không gọi cuộc điện thoại đó, tôi có thể tha thứ cho cô.”
Mãi một lúc lâu sau Chiến Kiêu Thành mới ngồi xuống, anh cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn trà đưa cho Giang Vân Mị. Giọng nói tuy có phần lạnh lùng nhưng đã không còn vẻ giận dữ như lúc trước.
Giang Vân Mị chỉ cười lạnh một tiếng, đôi mắt vẫn không hề mở ra.
“Tại sao tôi phải chứng minh bản thân mình? Chẳng phải tôi đã thừa nhận tất cả rồi sao? Ừm, tôi ghen tị với Liễu Tiêu Tiêu nên mới đâm cô ta, ai mà biết được cô ta lại còn mang thai con của anh chứ. Xem kìa, tôi đúng là người đàn bà tâm địa độc ác!”
Nghe thấy đứa trẻ, trong mắt Chiến Kiêu Thành xẹt qua một tia nham hiểm.
“Cho nên, cô đã quyết tâm không chịu nhận lỗi? Chiếc điện thoại này chẳng lẽ có bí mật gì không thể để ai biết sao?”
Giang Vân Mị mở mắt ra, cô nhìn Chiến Kiêu Thành, khóe môi nở một nụ cười yêu kiều quyến rũ.
“Phải, trong điện thoại có bí mật không thể để ai biết. Dù sao tôi cũng là phụ nữ mà, anh lạnh nhạt với tôi lâu như vậy nên bản thân tôi cũng phải tìm chút niềm vui để giết thời gian chứ?”
Cô hài lòng nhìn thấy sắc mặt Chiến Kiêu Thành trở nên xanh mét nhưng vẫn tiếp tục nói: “Nhưng phải thừa nhận rằng những người khác đều không có kỹ thuật tốt như anh, ở trên giường tôi vẫn thích anh nhất!”
Lời này rốt cuộc đã châm ngòi cơn giận của Chiến Kiêu Thành.
Anh đột ngột đứng dậy, mặc kệ những vết thương do dây thừng hằn lên trên người Giang Vân Mị mà xé nát chiếc váy ngủ của cô, chiếm đoạt cô mà không có bất kỳ màn dạo đầu nào.
Giang Vân Mị bị ép phải chịu đựng, cô không khóc cũng không phản kháng, thậm chí đến cả đau đớn cũng không cảm nhận được, chỉ mở đôi mắt trống rỗng nhìn ra phía chân trời mờ sáng ngoài cửa sổ.
Nhìn xem, mặt trời sắp lên rồi.
Khi tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai rải trên bệ cửa sổ, mọi chuyện rốt cuộc cũng bình lặng trở lại.
Giang Vân Mị nằm không còn chút sức lực nào trên thảm, để mặc ánh nắng vàng rực rỡ chiếu lên mặt mình, vừa chói mắt lại vừa ấm áp.
“Vậy nên, thỏa thuận giữa chúng ta có phải nên kết thúc tại đây rồi không?”
Cô nhắm mắt lại cảm nhận hơi ấm của ánh mặt trời, giọng nói nhàn nhạt như thể đang trò chuyện với bạn bè.
Chiến Kiêu Thành vốn đang thắt thắt lưng, nghe thấy lời này thì động tác khựng lại, ánh mắt ngay lập tức trở nên u ám.
Anh đứng từ trên cao nhìn xuống Giang Vân Mị, nhìn những đường nét tinh tế xinh đẹp trên khuôn mặt cô, nhìn cơ thể mảnh mai quyến rũ với làn da trắng sứ phủ đầy những vết bầm tím ám muội và mê hoặc.
Hiện tại, người đàn bà vừa mới mặn nồng với anh xong lại nói muốn kết thúc?
Chiến Kiêu Thành bỗng nhiên do dự.
Bên cạnh anh thiếu phụ nữ sao? Không hề thiếu, chỉ cần anh ngoắc tay một cái là có vô số phụ nữ nhào tới, người nào mà chẳng đẹp hơn Giang Vân Mị chứ?
Vì thế anh nên sảng khoái mà bảo người đàn bà không biết điều này cút đi, cút thật xa và đời này đừng xuất hiện trước mặt anh nữa.
Nhưng từ “cút” này, anh thế nào cũng không nói ra miệng được.
Tiếng chuông điện thoại đã giải thoát Chiến Kiêu Thành khỏi sự do dự này, anh nhanh chóng thắt xong thắt lưng, vừa đi giày vừa nghe máy.
“Tiêu Tiêu tỉnh rồi sao? Được, tôi qua ngay đây.”
Không thèm liếc nhìn Giang Vân Mị lấy một cái, Chiến Kiêu Thành cứ thế vội vã rời đi, chỉ để lại cho cô một bóng lưng vô tình.
Giang Vân Mị nhếch môi khẽ cười, tiếng cười này ngày một lớn hơn và càng lúc càng càn quấy, cuối cùng tiếng cười đã hóa thành tiếng khóc.
Cô cứ thế không một mảnh vải che thân mà nằm bò trên thảm, khóc đến xé lòng.
Thế giới này rốt cuộc bị làm sao vậy? Rốt cuộc cô đã làm sai điều gì? Tại sao tất cả mọi người đều đối xử với cô tàn nhẫn và lạnh lùng như vậy?
Thậm chí ngay cả dì Vương, người giúp việc đã ở bên cạnh cô suốt một năm qua, nhìn có vẻ thật thà chất phác như vậy mà cũng phản bội cô vào thời khắc mấu chốt nhất.
Sự việc dì Vương đổi trắng thay đen đã khiến Giang Vân Mị đoán ra được một phần sự thật.
Liễu Tiêu Tiêu căn bản không phải là một đóa bạch liên hoa ngây thơ vô tội. Giang gia đã nhúng tay vào, thậm chí ngay cả mẹ của Chiến Kiêu Thành là Nhâm Thanh cũng đang đóng một vai trò bí ẩn nào đó.
Họ nhọc lòng bày ra cục diện này, chẳng lẽ chỉ để ức hiếp một cô gái nhỏ mới tròn hai mươi tuổi thôi ư?
Nhưng giờ đây cái gọi là chân tướng đó còn liên quan gì đến cô nữa chứ? Khi cô đề nghị kết thúc mọi chuyện, Chiến Kiêu Thành đã không trả lời.
Không biết qua bao lâu, Giang Vân Mị cuối cùng cũng ngồi dậy.
Cố nén đau đớn lên lầu, cô tắm rửa thật kỹ càng rồi tìm một chiếc váy trắng bằng vải thô bình thường và rẻ tiền nhất trong tủ quần áo để mặc vào, sau đó cô gọi điện cho Tôn Cảnh Táp.
“Cảnh Táp, đến đón tớ một chuyến.”
Tôn Cảnh Táp phóng xe điên cuồng tới nơi. Từ đằng xa, cô ấy đã nhìn thấy Giang Vân Mị tay xách túi đứng dưới bóng cây bên đường lẳng lặng chờ đợi.
Ánh nắng xuyên qua những kẽ lá rải rác từng mảnh nhỏ trên người cô, nhìn thoáng qua cứ ngỡ như một cô bé đang đứng đợi xe buýt trường học.
Thực ra Giang Vân Mị cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi, tính ra cô còn chưa đón sinh nhật lần thứ hai mươi nữa!
“Cậu thế này là... có chuyện gì vậy?”
Nhìn thấy chiếc túi trong tay Giang Vân Mị, Tôn Cảnh Táp không khỏi bàng hoàng.
Ngồi ở ghế phụ, Giang Vân Mị cười nhẹ nhàng: “Giống như những gì cậu đang nghĩ đấy, ừm, kim chủ đại nhân của tớ đã chán tớ rồi.”
Tôn Cảnh Táp không nhịn được mà chửi thề mấy câu, đàn ông đúng là loại khốn khiếp bạc tình, cứ mặc quần vào là trở mặt không nhận người quen!
“Không phải chứ, vậy cậu... bị đuổi ra khỏi nhà mà không đưa tiền chia tay sao?”
Tôn Cảnh Táp mắng cho sướng miệng rồi mới nhớ tới chuyện chính, đã là chia tay thì ít nhất cũng phải có bồi thường chứ?
Giang Vân Mị cảm thấy trong dạ dày cồn cào khó chịu như lật nhào cả lên, cô mở cửa sổ xe để mặc gió biển mang theo hơi ẩm mặn chát phả vào mặt.
Đang định lên tiếng thì cô chỉ thấy bụng dưới từng cơn đau dữ dội ập đến, đau tới mức cô suýt ngất lịm đi. Cúi đầu nhìn xuống, gấu váy trắng tinh khôi đã bị máu tươi nhuộm đỏ.
Ngay sau đó là tiếng hét thất thanh của Tôn Cảnh Táp: “Mị Mị, cậu, cậu bị chảy máu kìa!”
Trong phòng bệnh VIP của bệnh viện Bắc Thành, Liễu Tiêu Tiêu với gương mặt trắng bệch yếu ớt đang chìm vào giấc ngủ sâu. Chiến Kiêu Thành ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, thần sắc lạnh lùng, không rõ vui buồn.
Nhâm Thanh đi vào, ra lệnh cho người làm phía sau bày biện thức ăn lên bàn.
“Lần này Tiêu Tiêu tuy giữ được mạng sống nhưng Kiêu Thành à, sau này con bé có lẽ... không thể sinh nở được nữa.”
Ngập ngừng một lát, Nhâm Thanh cảm thán: “Tình cảm của con và Tiêu Tiêu mẹ đều biết, tuy rằng việc nối dõi tông đường là quan trọng nhưng cũng không thể vì thế mà... bỏ rơi con bé được.”
“Những chuyện này không cần mẹ phải nói, tự con biết mình nên làm gì, mẹ lo tốt chuyện của mình đi.”
Chiến Kiêu Thành kiêu ngạo lạnh lùng nói, giọng điệu này nào có giống như đang nói chuyện với mẹ mình.
Sắc mặt Nhâm Thanh hơi biến đổi nhưng cuối cùng bà ấy vẫn nhẫn nhịn. Hai mẹ con không nói thêm lời nào nữa, một lát sau Nhâm Thanh thu dọn đồ đạc rời đi.
Chẳng bao lâu sau, Liễu Tiêu Tiêu tỉnh dậy.
Vừa nhìn thấy Chiến Kiêu Thành, nước mắt cô ta đã tuôn rơi lã chã, cả người run rẩy như thể vừa phải chịu một sự đe dọa cực lớn.
“Anh Kiêu Thành.”
Chỉ gọi một tiếng anh trai, Liễu Tiêu Tiêu đã nghẹn ngào đến mức không nói nên lời. Theo sự kích động của cô ta, máy giám sát dấu hiệu sinh tồn bên cạnh cũng bắt đầu phát ra tiếng cảnh báo “tít tít”.
Bác sĩ nghe tiếng vội vàng chạy tới, vây quanh bắt đầu tiến hành chẩn trị cho Liễu Tiêu Tiêu.
“Anh Kiêu Thành, chuyện đứa bé...”
“Chuyện đứa bé sau này hãy nói, em cứ lo dưỡng thân thể cho tốt đi.”
Chiến Kiêu Thành ngắt lời Liễu Tiêu Tiêu, anh lùi lại vài bước nhường chỗ cho các bác sĩ.
Phòng bệnh hơi ngột ngạt, anh một mình đi ra ngoài rồi đứng ở ban công phòng khách nhìn xuống dưới. Thật đúng lúc, bên dưới có tiếng phụ nữ hét lên thất thanh.
“Bác sĩ ơi, cứu mạng với! Mau cứu người với! Cô ấy ra máu nhiều quá!”
“Tôi không biết! Có lẽ là mang thai rồi chăng?”
...
Cùng lúc đó, một cô gái trông có vẻ yếu ớt được bác sĩ khiêng từ trên xe xuống, gấu váy dường như cũng đã bị máu tươi nhuộm đỏ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



