Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lăng Tranh đau đầu nhíu mày.
Tuy tuổi Lăng Tranh còn nhỏ,nhưng dù sao kiếp trước nàng cũng là quản lý cấp cao của doanh nghiệp, kiếp này đã làm Đế vương vài năm, trên người nàng có một khí thế uy nghiêm của người bề trên. Nàng cau mày nhìn Lục Thần và Tiêu Yến, tuy Lục Thần không cam lòng nhưng cuối cùng hắn ta vẫn thỏa hiệp, miễn cưỡng nói: “Phía trước có Vạn Sơn lâu, chúng ta đến đó nói chuyện đi.”
Tiêu Yến không thèm để ý đến Lục Thần, chỉ nhìn Lăng Tranh nói: “Hôm nay hãy giải quyết dứt điểm chuyện này đi, tránh sau này có người hối hận lại lấy chuyện này ra làm trò gây phiền phức, còn phiền công tử cùng đi làm chứng.”
Nghe lời Tiêu Yến nói, Lục Thần lại nổi giận: “Không phải, ngươi nói vậy là có ý gì?” Hắn ta chất vấn Tiêu Yến.
Lăng Tranh không hứng thú tiếp tục nghe hai người ồn ào cãi nhau, nàng lạnh giọng nói: “Chuyện đã nói rõ, là hiểu lầm, hai vị tự bàn bạc ổn thỏa là được.” Nếu thực sự không bàn bạc được, nàng sẽ thông báo cho Kinh triệu phủ doãn mời hai người đi uống trà là được, muốn cãi muốn làm ầm cũng không thể ở giữa đường.
Nói xong, Lăng Tranh liền tự mình quay người rời đi.
Thấy Lăng Tranh quay người rời đi, Tiêu Yến trở nên vội vàng, nàng ta cũng không ngốc, biết Lăng Tranh không muốn nàng ta một cô nương cãi nhau ầm ĩ với nam nhân xa lạ, đã thế còn tự báo gia môn bèn lấy một khối lệnh bài trên người ném cho Lục Thần: “Ngày mai đến phủ ta bàn chuyện bồi thường là được, yên tâm, bản cô nương đi không đổi tên ngồi không đổi họ, sẽ không chạy đâu.” Sau đó đuổi theo Lăng Tranh.
Lăng Tranh vừa đi chưa được bao xa, Tiêu Yến đã theo kịp.
“Công tử, ngươi tên gì?”
“Nhà ngươi ở đâu vậy?”
“Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Ngươi, ngươi cưới vợ chưa?”
Lăng Tranh: “…” …
Lăng Tranh dừng bước, quay người lại, có chút bất đắc dĩ nói: “Lúc này trời đã tối, cô nương ngươi theo sau tại hạ không ổn lắm đâu?”
“Ngươi yên tâm.” Nghe Lăng Tranh nói, Tiêu Yến vội xua tay: “Ta sẽ không làm gì ngươi đâu. Ta chỉ là, chỉ là muốn kết giao với công tử mà thôi.”
Lăng Tranh nhìn Tiêu Yến một cái, nữ tử này chính là độc nữ của Định quốc Đại tướng quân.
“Nếu có duyên ắt sẽ gặp lại, cô nương cáo từ.” Lăng Tranh đột nhiên ôm quyền với Tiêu Yến rồi nhón chân, dùng khinh công bay vút lên.
Tiêu Yến cũng không phải hạng tầm thường, thấy Lăng Tranh bay lên, nàng ta vậy mà cũng nhón chân, tiếp tục đuổi theo.
Lăng Tranh rõ ràng đã đánh giá thấp khinh công của Tiêu Yến, không lâu sau Tiêu Yến vậy mà đã sắp đuổi kịp nàng. Bất đắc dĩ, Lăng Tranh tăng tốc, lướt đến chỗ không người thì huýt sáo một tiếng, một con tuấn mã màu đỏ tía phi nhanh đến.
Lăng Tranh bay lên ngựa, phi nước đại.
Thấy Lăng Tranh cưỡi ngựa chạy xa, Tiêu Yến có chút tủi thân bĩu môi, nam nhân này! Nàng ta vội vàng lấy một ống tre nhỏ từ túi thơm bên hông ra, giật đứt dây dẫn trên ống tre, ống tre lập tức bay vút lên, phát ra tiếng xé gió trên trời rồi nở ra pháo hoa màu trắng.
Lăng Tranh cũng nghe thấy tiếng xé gió, nhìn pháo hoa trên trời, mắt nàng tối sầm, trong mắt dâng lên bão tố, Tiêu Yến gan to thật!
Dám vì tư lợi mà dùng pháo hiệu đặc trưng của Tiêu gia quân, thông báo Tiêu gia quân chặn nàng lại!
Ngự tiền thị vệ vẫn luôn đi theo Lăng Tranh cũng thấy pháo hiệu mà Tiêu Yến bắn ra, sắc mặt họ trở nên nghiêm trọng, đợi Tiêu gia quân đến, nếu họ ra tay nhất định sẽ làm thân phận của Bệ hạ bại lộ.
Đương nhiên Lăng Tranh cũng nghĩ đến điều đó, nàng không tin Tiêu Yến có thể làm gì mình bèn ra hiệu cho các thị vệ lui xuống, không cần ra tay.
Chỉ trong chốc lát, Lăng Tranh đã bị một đội người ngựa vây chặn, Tiêu Yến cũng vừa vặn đuổi đến, người chưa đến tiếng đã truyền tới: “Đừng làm công tử bị thương.”
Lăng Tranh nhìn đội người ngựa chặn mình, trên mặt không phân biệt được hỉ nộ. Thực ra, nếu không phải nàng tự nguyện giảm tốc độ, họ chưa chắc đã chặn được nàng.
Nàng muốn xem, nhị thế tổ Tiêu Yến này lấy viếc công làm việc tư như nào, đây là ở Kinh thành, ngay dưới mí mắt nàng.
“Cô nương đây là muốn làm gì?” Giọng Lăng Tranh lạnh như băng.
Tiêu Yến biết Lăng Tranh giận, vội vàng xua tay, giải thích: “Ta chỉ là thấy ngươi đột nhiên bỏ chạy, sợ, sợ sẽ không bao giờ gặp lại ngươi nữa, nên, nên…”
Một thoáng kinh hồng khó mà quên được, nàng ta cả gan dùng pháo hiệu phụ thân cho nàng ta dùng trong lúc nguy cấp để giữ mạng chỉ để chặn Lăng Tranh.
Không khí đột nhiên đông cứng lại.
Đội người ngựa chặn Lăng Tranh im lặng như chết.
Lăng Tranh cười lạnh: “Cô nương làm lớn chuyện như vậy, nếu tại hạ không trả lời, ngươi có phải muốn mạnh mẽ trói ta về không?”
Vấn đề này…
“Sao ngươi không chịu trả lời câu hỏi của ta?” Tiêu Yến hỏi Lăng Tranh.
Lăng Tranh: “Không muốn trả lời.”
Hừ, đều là những kẻ có cá tính!
Người được Tiêu Yến gọi là Lý thúc là phó tướng của Định quốc Đại tướng quân, tên Lý Minh Đông, cũng coi như là người đã nhìn Tiêu Yến lớn lên. Ông ta nghiêm khắc nói với Tiêu Yến: “Đại tiểu thư, chuyện hôm nay ngươi làm gọi là lạm dụng quyền lực, đợi về phủ ngươi tự mình đến thỉnh tội với Đại tướng quân đi!”
Lý Minh Đông có ngu đến mấy cũng nhìn ra, Tiêu Yến vốn dĩ không gặp phải nguy hiểm đe dọa tính mạng nào, nàng ta chỉ là nhìn trúng tiểu công tử nhà người ta, đây là muốn cưỡng đoạt dân nam rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




