Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đế Hậu Nhà Ta Không Bình Thường Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Nghe lời Lý Minh Đông nói, sắc mặt Lăng Tranh khá hơn chút, Tiêu gia này vẫn chưa đến mức vô pháp vô thiên.

Lăng Tranh lạnh lùng hỏi Lý Minh Đông: “Dám hỏi, có phải ngươi muốn trói ta về không?” Cường đoạt sao?

Lý Minh Đông: “…” Hổ phụ không sinh khuyển nữ nhưng cũng không phải là không thể. Hình như đại tiểu thư rất thích tiểu tử này?

Nhưng đây là dưới chân Thiên tử, tướng quân nắm binh quyền, phải cẩn thận, chỉ sợ cách làm của đại tiểu thư hôm nay đã để lại tai họa bị người đời chê bai.

Lý Minh Đông ôm quyền: “Công tử nói đùa rồi, tướng quân trị quân có pháp, hôm nay thuộc hạ về sẽ tự mình nhận phạt. Nếu công tử bằng lòng, có thể để lại họ tên và địa chỉ, ngày mai sẽ đến tận nhà bồi thường xin lỗi.”

Lăng Tranh không khỏi nhìn Lý Minh Đông, vị phó tướng này khá thông minh.

Lăng Tranh: “…” Không cần thiết đâu.

“Không cần, nếu không có việc gì tại hạ xin cáo từ trước.” Lăng Tranh nói xong liền thúc ngựa quay người rời đi.

Lý Minh Đông và những người khác ngẩn người ra, vị tiểu công tử này thật có khí phách, chẳng lẽ hắn không hề để mắt đến đại tiểu thư của họ sao, vậy họ nên đuổi theo hay không đuổi theo đây?

Không đuổi nữa, nếu đuổi thì thật sự sẽ thành cưỡng đoạt dân nam.

Thấy Lăng Tranh rời đi, Tiêu Yến không cam lòng cũng thúc ngựa đuổi theo.

Dù sao nàng ta cũng là con gái nhà tướng, từ nhỏ đã đi theo Định quốc Đại tướng quân lớn lên ở biên giới, tài cưỡi ngựa cũng là hạng nhất, Lăng Tranh suýt chút nữa bị đuổi kịp.

Nghe thấy tiếng vó ngựa càng lúc càng đuổi tới gần, Lăng Tranh có một thoáng cạn lời, vậy mà vẫn không thể thoát được, chẳng lẽ nàng lại phải ra tay với Tiêu Yến sao?

Hai người phi ngựa trên đường núi ngoài ngoại ô vài vòng, cuối cùng Lăng Tranh cũng thoát khỏi Tiêu Yến, dù sao tài cưỡi ngựa của nàng vẫn hơn nàng ta một bậc.

Cưỡi ngựa phóng vào cổng cung, Lăng Tranh ra lệnh cho người theo sau: “Đi điều tra xem Liên Nhi bị Lục thế tử mua có thân phận gì.”

“Thuộc hạ tuân lệnh.” Người áo đen nhận lệnh xong quay người ra khỏi cổng cung.

Lúc này đã là nửa đêm canh ba, Lăng Tranh bất đắc dĩ thở dài, không lâu sau lại phải chuẩn bị lên triều sớm, Tiêu Yến thật sự đáng ghét!

Phủ Định quốc Tướng quân, Tiêu Yến bị cha nàng ta mắng một trận.

Định quốc Đại tướng quân Tiêu Quốc Đống là người công tư phân minh, thưởng phạt cũng phân minh, dù là đối với cô con gái yêu duy nhất, đáng phạt cũng phải phạt, phạt xong thì dỗ dành là được.

“Yến Nhi à, con…”

Nhìn bức chân dung Tiêu Yến vẽ, Tiêu Quốc Đống khó mà tưởng tượng ra dáng vẻ “mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song”.

Nếu năm xưa Tiêu Yến chịu khó học cầm kỳ thư họa, hôm nay nàng ta vẽ Lăng Tranh cũng có thể giống năm phần.

Nhìn bức tranh trừu tượng của cô con gái bảo bối, Tiêu Quốc Đống chỉ thấy đau đầu, dùng bức tranh này để tìm người còn khó hơn mò kim đáy bể.

Hiếm khi con gái có ý trung nhân, nghĩ đến chuyện đại sự cả đời của con gái, Tiêu Quốc Đống cũng không sợ làm tổn thương lòng tự trọng của Tiêu Yến nữa, ông ấy vỗ đùi một cái, đề nghị: “Yến Nhi, không thì cha mời họa sư giỏi nhất Kinh thành đến rồi con miêu tả dáng vẻ tiểu công tử đêm qua cho hắn ta, chúng ta đi tìm người sau?”

Tiêu Yến sảng khoái đồng ý. Một là nàng ta tự biết mình vẽ xấu, hai là vì tâm tư của con gái, nàng ta chỉ hận không thể lập tức tìm thấy Lăng Tranh.

Lăng Tranh nên cảm ơn họa sư giỏi nhất Kinh thành dù vẽ thế nào cũng không giống nàng, bằng không Tiêu Quốc Đống nhất định sẽ nhìn ra ngay đó là đương kim Thánh thượng.

Nhìn một chồng bản vẽ chất đống, Tiêu Yến cạn lời, họa sĩ cũng vô cùng cạn lời.

Mày như núi xa, mắt như sao trời, sống mũi cao vút, môi như cánh đào, ngũ quan tinh xảo, mày mắt như vẽ.

Miêu tả này…

Miêu tả này nghe có vẻ không có vấn đề gì nhưng muốn vẽ ra thì hoàn toàn phải dựa vào trí tưởng tượng.

Điểm duy nhất không có sự khác biệt là cẩm phục màu đen và bạch ngọc quan.

Xem xong một chồng bản vẽ, Tiêu Yến có chút sụp đổ, thật sự không có một bức nào giống. Lý Minh Đông và những người khác vì trời tối cũng không nhìn rõ mặt Lăng Tranh, tất cả đều bó tay.

“Cái này, Yến Nhi, không có bức họa nào giống sao?” Tiêu Quốc Đống nhìn Tiêu Yến sầu não, thăm dò hỏi.

Tiêu Yến lắc đầu: “Không có bức nào giống.”

Đương nhiên Tiêu Quốc Đống chỉ kết luận là do trình độ họa sư không tốt, ông ấy không đành lòng nhìn vẻ mặt thất vọng của con gái mình, hào sảng an ủi Tiêu Yến: “Không sao, dù có đào đất ba thước cha cũng sẽ đào người đó ra cho con, ngày mai cha sẽ vào cung mời họa sư cung đình đến giúp con vẽ.”

Tiêu Yến buồn bã gật đầu: “Cảm ơn cha.” Ngoài việc tìm người qua bức họa, Tiêu Yến còn muốn đến nơi lần trước gặp Lăng Tranh để thử vận may, biết đâu, biết đâu lại gặp được nữa thì sao.

Nói về Lăng Tranh, sau khi về cung nàng vì bận rộn chính sự nên đã quên mất chuyện nhỏ đêm đó, điều duy nhất nàng nhớ là sai người đi dò la thân phận của “Liên Nhi”.

Cho đến khi Thái hậu không mời mà đến: “Hoàng thượng, nếu năm nay chỉ lập một phi thì hãy đón độc nữ Tiêu Yến của Định quốc Đại tướng quân vào cung đi.” Đây là kết quả sau khi Thái hậu suy nghĩ kỹ lưỡng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc