Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đế Hậu Nhà Ta Không Bình Thường Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Liên Nhi da trắng như ngọc, vừa nhìn là biết không phải cô nương nhà nghèo, bán thân táng phụ?

Hơn nữa, nàng ta rõ ràng là có ý muốn theo vị công tử áo gấm này.

Một lát sau, người áo đen trở lại phía sau Lăng Tranh, khẽ bẩm báo: “Nữ tử áo tím là độc nữ Tiêu Yến của Định quốc Đại tướng quân, vị công tử kia là tiểu thế tử Lục Thần của Uy Viễn Hầu.”

Nghe xong lời bẩm báo của người áo đen, Lăng Tranh không khỏi nheo mắt, quả nhiên là hai người này không phú thì quý, vở “hài kịch” này dường như có chút thú vị.

Khi nhìn thấy Lăng Tranh, Tiêu Yến ngẩn người ra, mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song, trong đầu nàng ta chỉ còn lại câu này, thiếu niên trước mắt thật sự quá đẹp. Nàng ta vô thức lén giấu cây roi ra sau lưng.

Lăng Tranh trực tiếp đi đến trước mặt Liên Nhi, cẩn thận nhìn kỹ, khẽ hỏi: “Liên Nhi cô nương thật sự nguyện ý theo vị công tử này sao?”

Ngũ quan Lăng Tranh quả thật rất tinh xảo, mày mắt như vẽ, đặc biệt khi nàng hỏi người khác với giọng điệu ôn hòa, đôi mắt dường như cũng chất chứa sự dịu dàng, khiến người ta khó lòng kháng cự.

Dù sao Liên Nhi cũng ở tuổi mới biết yêu, hai má đỏ bừng, yếu ớt nhìn Lăng Tranh, nàng ta vừa định mở lời, Lăng Tranh lại bất ngờ hỏi: “Ta thay cô nương an táng phụ thân có được không, cô nương tùy ý đi hay ở.”

“Không được.” Không đợi Liên Nhi trả lời, Tiêu Yến buột miệng thốt ra.

Nghe Tiêu Yến phản đối, Lăng Tranh quay đầu lại, nhìn nàng ta, trong mắt là ý hỏi: “Ồ? Vị cô nương này, sao lại không được?”

Khuôn mặt xinh đẹp của Tiêu Yến đã đỏ bừng, lúc này bị Lăng Tranh nhìn, nàng ta vốn lanh lợi, nay lại hiếm khi lắp bắp: “Nam chưa cưới, nữ chưa gả, sẽ tổn hại thanh danh.”

Câu “sẽ tổn hại thanh danh” này của nàng ta không biết là đang ám chỉ Liên Nhi hay là Lăng Tranh.

Nghe lời Tiêu Yến nói, khóe môi Lăng Tranh cong lên một nụ cười, nhẹ nhàng hỏi: “Sao cô nương lại biết tại hạ còn chưa đón dâu?”

“À? Ngươi!” Tiêu Yến ngạc nhiên, trong mắt thoáng qua chút căng thẳng đến chính nàng ta cũng không nhận ra: “Ngươi đã đón dâu rồi sao?”

Câu này hỏi rất hay, Lăng Tranh cũng không biết nên trả lời thế nào, nói là cưới rồi thì chưa lập hậu, nói là chưa cưới thì hậu cung đã có người rồi.

Không biết nên trả lời thế nào thì không trả lời.

Không để ý đến câu hỏi của Tiêu Yến, Lăng Tranh quay đầu lại, tiếp tục nói với Liên Nhi: “Ngươi thấy đề nghị của ta thế nào, Liên nhi cô nương?”

Biểu cảm Liên Nhi vô cùng giằng xé, dáng vẻ Lăng Tranh như vậy, nàng ta…

Thấy Lăng Tranh không để ý đến mình, tiếp tục nói chuyện hòa nhã với Liên Nhi, trong lòng Tiêu Yến dâng lên sự tủi thân, những nam nhân này, từng người một đều có ý gì vậy?

Đều thích Liên Nhi như vậy sao!

“Vị công tử này, ta đã đồng ý giúp Liên Nhi cô nương xuất tiền an táng phụ thân, không cần làm phiền ngươi nữa!” Tiêu Yến cao giọng nói với Lăng Tranh. Tuy nàng ta đang nén giận, nhưng giọng điệu này vẫn coi là hòa nhã.

Lục Thần vui vẻ: “Người Kinh thành thật thú vị, một nữ tử yếu đuối bán thân táng phụ thôi mà ai nấy đều tranh nhau xuất tiền, như vậy, tại hạ liền…”

“Liên Nhi nguyện ý theo công tử.” Liên Nhi vội buột miệng, nàng ta vượt qua Lăng Tranh, bước nhanh lên, quỳ xuống trước mặt Lục Thần: “Sau này Liên Nhi chính là người của công tử rồi.”

Nghe lời Liên Nhi nói rồi nhìn nàng ta quỳ trước mặt Lục Thần, mắt Lăng Tranh tối sầm lại, nhưng chỉ trong chốc lát nàng đã thu lại thần sắc, cười như không cười nói: “Cô nương, xem ra vị Liên Nhi cô nương này quả thật tự nguyện đi theo vị công tử này, ngươi không cần ép người quá đáng nữa.”

Nhìn biểu hiện của Liên Nhi rồi nghe lời Lăng Tranh nói, Tiêu Yến bĩu môi, miễn cưỡng đáp: “Được rồi, vậy thì cứ như vậy đi, coi như là bản cô nương lo chuyện bao đồng vậy.”

Tiêu Yến thu roi lại, mắt vẫn không rời khỏi Lăng Tranh.

“Không phải, ngươi đánh người rồi mà cứ thế mà bỏ qua sao?” Lục Thần tức giận gầm lên, chẳng lẽ hắn ta cứ thể chịu oan hai roi sao?

Thấy Lục Thần nổi giận, Tiêu Yến cũng không cam lòng yếu thế: “Vậy ngươi muốn thế nào? Vốn là ngươi và cô nương tên Liên Nhi này lôi kéo nhau trước, nếu không, nếu không sao ta lại hiểu lầm?”

Quả thật, Liên Nhi và Lục Thần lôi kéo nhau giữa phố, Liên Nhi còn đỏ hoe mắt, vẻ mặt như bị bắt nạt, thêm vào đó nàng ta một thân áo vải màu trơn, bên đường còn vứt tấm bảng “bán thân táng phụ”, Tiêu Yến thấy cảnh này đương nhiên đã hiểu lầm.

Từ nhỏ Tiêu Yến đã không sợ loại chuyện cãi vã đánh nhau này, nàng ta nghển cổ, bày ra dáng vẻ “hung dữ”.

“Có bản lĩnh thì báo họ tên ra, bản công tử nhất định sẽ đến phủ đòi một lời giải thích!” Lục Thần thầm nghĩ, hắn ta mới đến Kinh thành đã bị “sỉ nhục” như vậy sao có thể bỏ qua, nếu sau này chuyện này truyền về Khanh Thành, phủ Uy Viễn Hầu bọn họ chẳng phải sẽ bị người ta cười chết sao.

“Xì, nghe cho rõ đây, bản cô nương chính là…”

“Hai vị có thể tự giải quyết chuyện này riêng, hà cớ gì phải la hét giữa phố.” Hai người này, một thế tử hầu phủ, một tiểu thư tướng phủ, không những không thấy mất mặt mà còn thấy rất vinh dự sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc