Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đế Hậu Nhà Ta Không Bình Thường Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Lăng Tranh vốn quý mạng, nàng hiểu rõ một hơi thở của mình gắn liền với vận mệnh cả Đại Hạ quốc. Bởi vậy, dù thỉnh thoảng xuất cung để thư giãn, nàng cũng tuyệt đối không bao giờ đùa giỡn với sự an nguy của bản thân.

Dưới sự cai trị của nàng, Kinh thành Đại Hạ Quốc nay phồn hoa rực rỡ. Lúc này, đèn hoa vừa lên, chợ đêm tấp nập kẻ qua người lại, cảnh tượng náo nhiệt vô cùng.

Không ít nữ tử cũng bày hàng buôn bán, kiếm thêm thu nhập cho gia đình. Nhìn nam nữ tự do qua lại trên phố, Lăng Tranh khẽ gật đầu hài lòng. Khi còn là Thái tử, nàng từng âm thầm thúc đẩy tư tưởng nam nữ bình đẳng, nay nhìn thấy thành quả bước đầu, trong lòng nàng cũng thoáng có chút an ủi.

Để mưu sinh, dân thường vốn dễ dàng tiếp nhận cái mới, chỉ cần người đứng đầu dẫn lối, họ sẽ thuận theo. Khó khăn nhất thực ra lại nằm ở giới huân quý – những kẻ cầm quyền. Bởi vì một khi nữ tử có thể làm quan, tư tưởng nam nữ bình đẳng sẽ động chạm đến lợi ích của họ. Những nam nhân quen đứng trên cao tự cho mình là đúng sao có thể dễ dàng chấp nhận việc những nữ tử vốn luôn phụ thuộc, coi họ như trời, nay lại có tư tưởng riêng, thậm chí ngồi ngang hàng với họ?

Thỉnh thoảng cũng có một vài vị huân quý tỏ ý tán thành nhưng Lăng Tranh hiểu rõ, đa phần họ chỉ là giữ thái độ tò mò, xem náo nhiệt, chứ chưa thực sự đồng lòng.

Không sao, Lăng Tranh có kiên nhẫn, nàng sẽ từ từ cải cách.

Sau đó là một trận cười khúc khích: “Giữa ban ngày ban mặt?”

“Ngươi cái đồ vô học, trước khi giáo huấn bản công tử có thể đọc sách cho tử tế không, bây giờ nhiều nhất cũng chỉ gọi là hoa đẹp trăng tròn thôi.”

“Cái hoa đẹp trăng tròn gì chứ, ngươi là đồ háo sắc, trời đất quang minh, giữa ban ngày ban mặt ngươi dám làm ác dưới chân Thiên tử, ta nhất định không tha cho ngươi.”

Lăng Tranh nghe hai người cãi vã, lặng lẽ bước nhanh về phía hai người đang cãi nhau…Hai kẻ vô học “kẻ tám lạng người nửa cân”.

Vượt qua đám đông, đập vào mắt Lăng Tranh là một nữ tử áo tím, nữ tử đó tuy chỉ búi tóc đuôi ngựa đơn giản nhưng lại rực rỡ động lòng người, đẹp đến mức trăng hoa trên trời dường như cũng lu mờ vài phần.

Nàng ta cầm một cây roi dài, chỉ vào một nam tử áo gấm màu trắng ngà, mắng: “Ngươi có tin ta đánh ngươi không.”

Nam tử áo gấm không cam lòng yếu thế: “Ngươi dám đánh bản công tử thử xem, bản công tử nhất định không tha cho ngươi!”

Nữ tử áo tím cười lạnh: “Hừ, ngươi tưởng ta sợ ngươi sao!” Dứt lời, cây roi dài trong tay nữ tử áo tím đã quất ra.

Nam tử áo gấm tránh không kịp, cánh tay trúng một roi, đau đớn kêu lên: “Ôi chao, đau chết bản công tử rồi, ngươi cái đồ đàn bà đanh đá, nữ tử đó tự nguyện theo bản công tử, ngươi lo chuyện bao đồng, liên quan gì đến ngươi!”

“Loại hổ cái như ngươi dù có đẹp đến mấy bản công tử cũng… ôi chao.”

Nữ tử áo tím cuối cùng cũng không để nam tử áo gấm nói ra lời “không vừa mắt mình”, lại quất mạnh một roi nữa tới.

Thấy nam tử áo gấm trúng hai roi, một nữ tử áo vải mềm yếu đáng yêu nhanh chóng bước lên, nàng ta đứng cách một khoảng cách nhỏ, nũng nịu nói với nữ tử áo tím: “Cô nương, nô gia, nô gia quả thật là tự nguyện theo vị công tử này, chỉ vì công tử nguyện ý an táng phụ thân cho Liên Nhi, Liên Nhi tự nguyện bán thân táng phụ.”

Vừa nói, cô nương tự xưng Liên Nhi này vừa đỏ hoe mắt.

“Liên Nhi cô nương, nếu ngươi không muốn theo hắn, ta sẽ làm chủ cho ngươi, còn tiền bán thân táng phụ của ngươi, ta sẽ trả.” Nữ tử áo tím hào khí ngút trời nói với nữ tử áo vải.

“Liên Nhi, Liên Nhi,” Liên Nhi do dự, ấp úng, mãi một lúc sau mới khẽ nói: “Liên Nhi là tự nguyện.”

Lăng Tranh nhìn tình cảnh trước mắt, có chút đau đầu.

Bán thân táng phụ? Liên Nhi này…

Nữ tử áo tím vốn có ý tốt nhưng lại có vẻ lỗ mãng.

“Ta vừa nãy thấy hắn ta lôi kéo ngươi, rõ ràng hắn là một kẻ háo sắc, Liên Nhi cô nương ngươi đừng bị hắn lừa, cũng đừng sợ hắn!” Nữ tử áo tím quay người đi đến trước mặt Liên Nhi, quan tâm nói.

“Háo sắc? Ngươi nói ta là kẻ háo sắc? Ngươi là đồ hổ cái!” Nghe nữ tử áo tím phỉ báng mình là kẻ háo sắc, nam tử áo gấm lập tức lại nổi giận: “Nữ tử ngươi thật vô lý, trước thì mắng sau thì đánh, hôm nay ta không để ngươi mở mắt ra xem, ta sẽ không họ…, không họ…”

Nữ tử áo tím thấy nam tử khi tự xưng tên thì ấp úng, dường như có chút kiêng dè, lập tức cười lạnh: “Sao, không dám nói mình là ai rồi sao? Đồ hèn nhát!”

Lăng Tranh nhìn hai người đang cãi nhau, hiểu rằng trong đó chắc hẳn có sự hiểu lầm, hơn nữa hai người này tướng mạo phi phàm, chất liệu quần áo sang trọng, nhìn là biết hai người này là quyền quý trong kinh, nàng bèn vẫy tay ra hiệu về phía sau.

Một người áo đen phía sau nhanh chóng đến bên cạnh Lăng Tranh hành lễ, khẽ hỏi: “Công tử có gì phân phó?” Ra ngoài, Lăng Tranh đều bảo thị vệ gọi mình là công tử.

Lăng Tranh khẽ nói: “Điều tra thân phận hai người này.”

Sau khi người áo đen phía sau lui xuống, Lăng Tranh tiếp tục đứng bên cạnh xem náo nhiệt, hai người này cãi nhau chẳng khác gì học sinh tiểu học, nhưng cô nương tên Liên Nhi này lại có chút thú vị.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc