Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đế Hậu Nhà Ta Không Bình Thường Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Thái độ của Thái hậu hôm nay khá gay gắt, xem ra bà ấy sẽ không để Lăng Tranh qua loa rồi đi được.

Nàng tự biết hôm nay không thể không đưa ra lời giải thích cho Thái hậu, bất lực thở dài. Thái hậu tuy cũng là nữ tử, nhưng từ khi sinh ra đã tiếp nhận nền giáo dục phong kiến, đặc biệt bà ấy còn là người chiến thắng trong cuộc cung đấu tiền triều. Mặc dù những năm gần đây bà ấy đã có một số thỏa hiệp dưới sự thúc đẩy tân chính của Lăng Tranh, nhưng bà ấy vẫn rất khó chấp nhận tư tưởng nam nữ bình đẳng.

Chuyện đáng buồn nhất trên đời này chính là nữ tử xem thường nữ tử.

“Lan tài nhân thật lòng yêu mến nhi thần, nhi thần càng không thể vì tư lợi nhất thời mà làm lỡ dở hạnh phúc cả đời của nàng ấy.” Lăng Tranh thật lòng nói.

Thấy Thái hậu định phản bác, Lăng Tranh liền đổi giọng, nói tiếp: “Hơn nữa mẫu hậu thấy Lan tài nhân gánh vác nổi danh tiếng được sủng phi lục cung không?”

Về mưu kế, về nhan sắc, về tài năng, Lan Chi đều không đủ sức. Lập một mục tiêu sống như vậy e rằng đấu đá cung cấm không qua nổi ba tập. Đây không phải là tự rước đồng đội heo về sao?

Lăng Tranh bây giờ cũng rất biết cách “nắm thóp” Thái hậu. Quả nhiên, câu hỏi ngược này khiến Thái hậu im lặng.

Lăng Tranh: “Qua một thời gian nữa nhi thần thúc đẩy tân chính...”

Thái hậu: “Qua một thời gian nữa tuyển phi đi.”

Hai mẹ con đồng thanh nhưng mỗi người nói một chuyện.

Lăng Tranh: “...”

Thái hậu: “Hoàng thượng, căn cơ của con bây giờ còn chưa vững, lại không chịu gần gũi hậu cung. Các phiên vương đã bắt đầu rục rịch, bên ngoài còn có Đột Quyết rình rập. Ai gia vốn không muốn can dự chính sự nhưng con cũng không có biện pháp nào tốt hơn.” Tuyển phi là cách nhanh và hiệu quả nhất để lôi kéo thế lực.

Thái hậu nói đúng. Lăng Tranh cũng hiểu đạo lý dục tốc bất đạt. Dù nàng có làm việc đến chết, việc thúc đẩy tân chính cũng không phải chuyện một sớm một chiều. Vì vậy, nàng chỉ có thể lấy lý do tuổi còn nhỏ để từ chối.

Thế nhưng, có những điều nàng chẳng thể thắng nổi. Tiên hoàng năm xưa — cũng chính là phụ hoàng của thân thể này — lại là “tấm gương vàng” khiến nàng không thể chối cãi. Ngài từng vượt qua cả tổ tiên nhà họ Lăng, mở ra một “khởi đầu tốt đẹp” cho chuyện kết hôn sớm, sinh con sớm. Mỗi lần Lăng Tranh uyển chuyển từ chối, Thái hậu lại lấy chuyện của phụ hoàng nàng ra thuyết giáo.

“Hoàng gia gia tuyển phi lập hậu cũng không sớm như vậy” Lăng Tranh phản bác.

“Lúc đó là triều đình nội loạn, ngoại tộc xâm phạm nên mới lỡ dở.” Thái hậu cũng không khách khí phản bác Lăng Tranh.

“Con gái Vệ gia, Chu gia, Tiêu gia nhất định phải nhập cung. Cứ chọn Hoàng hậu từ trong ba nhà này đi.” Không đợi Lăng Tranh mở miệng phản bác, Thái hậu đã xua tay: “Hoàng thượng về nghỉ đi, ai gia cũng mệt rồi. Vào thu chọn Hoàng hậu đi.”

Lăng Tranh: “…” Cánh còn chưa cứng, nàng làm Hoàng đế quả thật quá ấm ức!

Thấy Lăng Tranh ngầm lộ vẻ không phục, vẻ mặt Thái hậu dần dịu lại: “Ai gia biết con đã chịu không ít ấm ức.”

Thái độ của Thái hậu đã mềm đi, Lăng Tranh cũng chỉ có thể lùi một bước: “Trước tiên hãy chọn một vị Quý phi đi, chuyện lập hậu đợi sang năm rồi bàn lại.”

Thái hậu cũng biết không thể ép Lăng Tranh quá gấp, im lặng rất lâu, cuối cùng bà ấy thở dài nói: “Cứ theo ý Hoàng thượng đi.”

Hai mẹ con mỗi người lùi một bước.

Đợi Lăng Tranh rời khỏi Từ Ninh Cung, Thái hậu gọi Lưu ma ma: “Hoàng thượng năm nay không muốn lập hậu, nhưng con gái Vệ gia, Chu gia, Tiêu gia nhất định phải nhập cung.”

Lưu ma ma lập tức hiểu ý, khẽ nói với Thái hậu: “Thái hậu nương nương yên tâm, nô tỳ sẽ truyền lời này ra ngoài để các quyền quý trong kinh biết đích nữ của ba nhà này đã được Hoàng thượng để mắt, không thể nghị thân.”

“Ừm.” Thái hậu hài lòng gật đầu, Lưu ma ma là người hiểu rõ tâm ý của bà ấy nhất.

…Chẳng qua, nếu chọn một vị Quý phi trước thì nên chọn con gái nhà nào trước đây?

Tẩm cung của Lăng Tranh là Phúc Ninh Cung.

Khi nàng trở về Phúc Ninh Cung, trời đã hoàn toàn tối, trong điện đốt nến, đèn đuốc sáng trưng.

Tiểu Hoàng đế khi ngủ không giữ bất kỳ ai bên cạnh, không thích người khác ở gần, do đó, trong cung điện rộng lớn lúc này chỉ có một mình Lăng Tranh.

Nàng nhìn ánh nến vàng cam ngẩn người một lát rồi đứng dậy, thay một bộ cẩm phục màu đen, dùng bạch ngọc quan búi tóc, chuẩn bị xuất cung.

Đã đến cổ đại rồi mà không thường xuyên lén ra khỏi cung tìm chút niềm vui, nàng cũng quá có lỗi với bản thân. Dân công sở cũng có quyền tìm vui.

Bước ra khỏi Phúc Ninh Cung, Lăng Tranh triệu một đội ngự tiền thị vệ âm thầm bảo vệ nàng rồi cưỡi một con tuấn mã màu đỏ tía xuất cung.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc