Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đế Hậu Nhà Ta Không Bình Thường Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Nếu không phải thế, sao Lan Chi lại phải lách sang hướng khác, hỏi toán làm gì. Toán học nàng ấy đành chịu, thiên văn, địa lý nàng ấy cũng không

Hoàng thượng cũng không dặn Tư Nông Tư phải giữ bí mật chuyện trồng khoai, cũng chẳng cấm bán khoai lang, nên Ngu Kiều Kiều “tình cờ phát hiện” ra lợi ích của khoai lang cũng không tính là tiết lộ cơ mật hay can dự chính sự, lại còn có thể nhân đó bàn chuyện sinh kế dân chúng, tỏ ra lo nước thương dân, đúng chuẩn mẫu nghi thiên hạ.

Nếu là thời Tiên hoàng hay một vị vua nào khác, Ngu Sâm tuyệt đối không dám làm vậy, nhưng Lăng Tranh luôn thúc đẩy cải cách, khuyến khích nữ tử vào học đường, nâng cao địa vị nữ nhi Đại Hạ, nên Ngu Sâm mới dám đánh cược một phen. …

Chứ đời nào có vị hoàng đế nào đi dạy phi tần toán học chứ! Dù vậy, Ngu Sâm vẫn luôn dặn dò Ngu Kiều Kiều phải biết điểm dừng, tuyệt đối không được dính sâu vào chuyện triều chính, dù sao hậu cung không thể can chính, ở bên vua như ở bên hổ, cẩn thận kẻo khéo quá hóa vụng.

Nói xong, Ngu Kiều Kiều liền nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt chan chứa tình ý nhìn Lăng Tranh, nàng ấy tin rằng không cần nói nhiều, tiểu hoàng đế cũng hiểu ý mình rồi.

Lan Chi trước đây chưa từng thấy khoai lang, đây là lần đầu tiên nàng ấy nếm thử. Dù không hiểu ý tứ trong lời Ngu Kiều Kiều lắm, nhưng nàng ấy biết rõ chẳng ai làm gì mà không có mục đích.

Ngu Kiều Kiều là nữ nhi Lễ bộ Thượng thư, kiến thức về vật lạ ngoại bang chắc chắn hơn nàng ấy nhiều, thế là đầu óc nàng ấy xoay nhanh như chong chóng. Dân chúng, sinh kế, khoai lang, sức sống mạnh mẽ, liên hệ lại thì chính là khoai lang dễ trồng, vị lại ngon, nghĩ xa hơn chút nữa, khoai lang có thể giải quyết vấn đề thiếu lương thực của dân Đại Hạ.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Lan Chi lập tức thay đổi, Ngu, Kiều, Kiều! Kế này, thắng rồi!

Lan Chi lập tức cảnh giác nhìn sang Lăng Tranh, quả nhiên thấy khóe môi Lăng Tranh cong lên, thái độ với Ngu Kiều Kiều lập tức dịu hẳn đi: “Khoai lang còn gọi là hồng thự, khoai tây, địa qua, nướng lên ăn cũng rất ngon, lát nữa trẫm sẽ bảo ngự thiện phòng nướng một ít mang tới cho các ngươi nếm thử.”

(Lăng Tranh đính chính: nàng đối với Ngu Kiều Kiều chỉ là thái độ bình thường thôi, Lan Chi nhìn nhầm đấy.)

Lan Chi và Ngu Kiều Kiều đồng thanh: “Tạ ơn hoàng thượng.”

Tạ ơn xong, Ngu Kiều Kiều mới thật sự cảm nhận được thế nào là lúng túng. Tiểu hoàng thượng không nói thêm gì nữa, Lan Chi thì chăm chú nhìn chằm chằm nàng ấy, nàng ấy chỉ còn biết gượng cười tiếp tục giả vờ thân thiết: “Bệ hạ, nghe phụ thân nói, khoai lang này từng được cất trong hầm suốt một năm mà vẫn không hỏng, thật kỳ diệu.”

Thực ra, nếu điều kiện thích hợp, khoai lang đúng là có thể để cả năm mà không hỏng, hơn nữa càng để héo, nướng lên lại càng ngọt.

“Ừm.” Lăng Tranh gật đầu: “Khoai lang càng héo, nướng lên càng ngọt.”

Lăng Tranh vốn quen gọi là hồng thự, nhưng để chiều Ngu Kiều Kiều nên cũng gọi là khoai lang, dù sao cũng là một thứ.

Khóe mắt nàng liếc thấy Ngu Kiều Kiều đang “chan chứa tình ý” nhìn mình, khóe miệng Lăng Tranh khẽ giật một cái. Ngu Kiều Kiều có ý lấy lòng, nàng đâu phải không biết. Haiz, thôi thì khen vài câu vậy.

“Khoai lang không kén đất, lại cho sản lượng cao, dễ bảo quản, còn dùng chống đói, là loại lương thực rất tốt. Ngu mỹ nhân tinh ý lại thông minh, phát hiện ra ưu điểm của khoai lang nhanh như vậy.”

Đại Hạ sắp tới sẽ mở rộng trồng khoai lang, chuyện này cũng chẳng phải bí mật gì nên Lăng Tranh nói thẳng không vòng vo.

Nghe Lăng Tranh khen, Lan Chi thở phào nhẹ nhõm, tốt quá, hóa ra hoàng thượng đều biết cả, nàng ấy vừa rồi còn lo Ngu Kiều Kiều là người đầu tiên phát hiện ra, nếu thế thì Ngu Kiều Kiều đã lập đại công rồi.

Nghĩ vậy, Lan Chi lại tươi tỉnh hẳn lên: “Hoàng thượng vừa nói khoai lang nướng ăn ngon hơn ạ? Lan nhi trước giờ chưa từng thấy khoai lang, đây là lần đầu tiên, đâu có như Ngu tỷ tỷ từng thấy nhiều vật lạ.”

Ngu Kiều Kiều: “…” Hừ, không tiếc sức bôi xấu người ta, Lan tài nhân đúng là giỏi thật, đồ “trà xanh”!

Lăng Tranh: “…” Ờm… Mấy lời “trà xanh” của Lan Chi, nàng ấy chỉ có thể giả vờ không hiểu.

Lời “trà xanh” của Lan Chi, Ngu Kiều Kiều tất nhiên phải đỡ: “Lan muội nói đùa rồi, phụ thân ta phụ trách tiếp đãi sứ thần các nước, đương nhiên phải biết văn hóa và vật dụng các nước, mới có thể thể hiện phong thái nước lớn của Đại Hạ.”

Đùa gì chứ, Lễ bộ chuyên lo tiếp khách ngoại bang, tổ chức đại lễ, xử lý giao thiệp với các nước chư hầu, phụ thân nàng là Lễ bộ Thượng thư, sao có thể không biết gì được.

Ngu Kiều Kiều nói rất đúng. Lan Chi cười mà như không, tiếp tục mỉa mai: “Ngu tỷ tỷ đúng là hiểu biết rộng thật.”

Lan Chi vốn ghét Ngu Kiều Kiều, bình thường nàng ấy với hoàng thượng đang vui vẻ, hôm nay nàng ấy cố tình đến muộn một chút, tưởng đâu sắp đến giờ ăn rồi, ai ngờ giữa đường lại nhảy ra một Ngu Kiều Kiều, thật là bực mình!

“Đa tạ muội đã khen.” Ngu Kiều Kiều chẳng ngại làm Lan Chi tức điên, cười kiêu ngạo hết sức.

Lăng Tranh im lặng, Lan Chi không chịu đi, cứ đứng lỳ trong ngự thư phòng, Ngu Kiều Kiều cũng không đi, cũng đứng lỳ luôn.

Ngu Kiều Kiều nghĩ thông rồi, chỉ cần nàng ấy không ngại thì người ngại sẽ là người khác, huống chi tiểu hoàng thượng cũng chưa đuổi nàng ấy đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc