Có thể chọc tức Lan Chi, nàng ấy vẫn rất vui.
Nhìn dáng vẻ tự nhiên của Ngu Kiều Kiều, Lan Chi không ngừng lẩm bẩm chửi rủa trong lòng: Hồ ly tinh, đồ trà xanh chết tiệt, lời trà xanh đáng ghét, ai là muội muội của ngươi, Hoàng thượng sẽ không thích trà xanh này chứ?
Lăng Tranh nhìn Lan Chi và Ngu Kiều Kiều bất hòa, nàng đau đầu, hai người đã khó đối phó như vậy, nếu thật sự có hậu cung ba ngàn giai lệ, nàng nghĩ nàng sẽ phát điên mất.
Một trong những bài học bắt buộc của Hoàng đế cổ đại là “bậc thầy giữ cân bằng”, cân bằng triều đình, cân bằng hậu cung, đủ loại cân bằng.
“Ngu mỹ nhân tìm trẫm là có vấn đề dân sinh muốn thỉnh giáo sao?” Lăng Tranh quyết định nói thẳng.
Thấy Lăng Tranh không hề hỏi han ân cần, hỏi thẳng vào trọng tâm không chút vòng vo, nụ cười duyên trên mặt Ngu Kiều Kiều khẽ khựng lại: “Bệ hạ nếm thử điểm tâm thần thiếp làm trước đã, điểm tâm này chính là vấn đề thần thiếp muốn thỉnh giáo.”
Tuy trên mặt nói cười rạng rỡ nhưng trong lòng Ngu Kiều Kiều đã thầm chửi rủa Lăng Tranh rồi, tiểu Hoàng đế này thật sự không hiểu phong tình chút nào, chỉ có mỗi cái vẻ đẹp mã, vô vị vô cùng, không biết sao Lan Chi lại chịu đựng được việc ngày nào cũng “mặt nóng dán mông lạnh”, hại nàng ấy cũng phải tự chuốc lấy sự vô vị.
Kể từ khi Ngu Kiều Kiều vào Ngự Thư Phòng, toàn bộ sự chú ý của Lan Chi đều đặt trên người nàng ấy, mắt không chớp nhìn chằm chằm Ngu Kiều Kiều. Nghe lời nàng ấy nói, Lan Chi mới chú ý đến hộp thức ăn đôi chút, liếc nhìn hộp thức ăn đã mở, điểm tâm trong hộp thức ăn không được đẹp mắt lắm.
Lăng Tranh lại một lần nữa lặng lẽ thở dài, khó khăn lắm mới thuyết phục được Lan Chi không nấu canh hạt sen nấm tuyết nữa, điểm tâm của Ngu Kiều Kiều lại lập tức tiếp nối, nàng có chút cạn lời.
“Ừm, để trẫm nếm thử.” Lúc này Lăng Tranh cảm thấy mình như một công cụ vậy.
Ngu Kiều Kiều múc hai miếng điểm tâm, lần lượt đặt vào hai đĩa ngọc trắng, dâng lên cho Lăng Tranh và Lan Chi.
Lan Chi nhận điểm tâm, mặt không đổi sắc bĩu môi, quả nhiên không tinh xảo.
Lăng Tranh lại có chút ngạc nhiên, đây là làm từ khoai lang, có mùi khoai lang rất nồng.
Lăng Tranh ngước mắt nhìn Ngu Kiều Kiều.
Ngu Kiều Kiều cũng không giấu giếm, rạng rỡ giải thích: “Bệ hạ, đây là điểm tâm thần thiếp làm từ khoai lang .”
Những năm nay Lăng Tranh vẫn luôn sai người ra nước ngoài tìm khoai lang và khoai tây, miền Tây Đại Hạ Quốc năm nào cũng hạn hán, bách tính đói khổ, lương thực là một vấn đề lớn, nếu tìm được khoai lang hoặc khoai tây về trồng số lượng lớn, vấn đề thiếu hụt lương thực của Đại Hạ Quốc có thể giải quyết hiệu quả.
Năm nay người mà Lăng Tranh phái đi cuối cùng cũng tìm được khoai lang.
Khoai lang hiện tại vừa mới được du nhập vào Đại Hạ Quốc, đang trong giai đoạn nuôi trồng, chưa được trồng quy mô lớn, một số gia đình quyền quý Kinh thành cũng chỉ thỉnh thoảng mới thấy.
Lan Chi nếm một miếng điểm tâm Ngu Kiều Kiều làm, rất ngọt, không khó ăn, nhưng mùi vị không quá nổi bật.
“Sau khi nấu chín khoai lang, thần thiếp phát hiện không chỉ mùi vị rất ngon, nó mà còn rất no bụng.” Ngu Kiều Kiều ăn ít, ăn một miếng khoai lang luộc xong, bụng nàng ấy đã no cả ngày không đói.
Lan Chi vẫn nhìn chằm chằm Ngu Kiều Kiều, thấy nàng ấy nói chuyện luôn thích dừng lại, thỉnh thoảng còn lưu chuyển ánh mắt, tình ý dạt dào liếc Lăng Tranh, nàng ấy không kìm được lửa giận trong lòng, con hồ ly tinh này, nói chuyện thì cứ nói chuyện đi, sao lại ánh mắt còn mang móc câu?
Nhìn thấy vẻ mặt của Lan Chi, Ngu Kiều Kiều biết chắc nàng ấy đang âm thầm chê cười mình, bèn khẽ mỉm cười, giọng nói càng thêm dịu dàng: “Bệ hạ, điều khiến thần thiếp bất ngờ nhất là mấy củ khoai lang bị vứt đi ấy lại mọc mầm non.”
“Thế là thần thiếp sai người đem những củ khoai đã mọc mầm chôn xuống đất, thỉnh thoảng nhớ ra thì tưới chút nước, cũng chẳng chăm bón gì nhiều, không ngờ khoai lang lại sống dai đến thế, chẳng mấy chốc lại mọc ra những củ mới.”
Những lời này của Ngu Kiều Kiều có nửa phần là sự thật còn nửa phần là bịa ra. Thật sự chuyện đúng là đã xảy ra như vậy, còn bịa là ở chỗ người phát hiện ra chuyện này vốn không phải nàng ấy, nàng ấy chỉ mượn chuyện ấy giành vào mình mà thôi.
Biết tin Lan Chi nhờ lấy cớ hỏi toán mà được gần gũi với hoàng thượng, tình cảm “thăng tiến thần tốc”, Ngu Kiều Kiều sao có thể không sốt ruột.
Kế sách của Lan Chi xem ra cũng ổn, Ngu Kiều Kiều liền định bắt chước, nhưng nàng ấy thì biết hỏi gì đây? Thơ ca, thi phú tuy nàng ấy giỏi, nhưng… chạy đến ngự thư phòng để cùng tiểu hoàng thượng ngâm thơ vẽ tranh hay sao? Ngu Kiều Kiều chỉ cần tưởng tượng cảnh tiểu hoàng thượng mặt đen như đá từ chối mình ngoài cửa là đã thấy xấu hổ trước rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)