Nhìn Lan Chi rõ ràng là đang mất tập trung, Lăng Tranh nhíu mày.
Thấy nàng nhíu mày, Lan Chi giật mình, khó khăn lắm quan hệ với Hoàng thượng mới có tiến triển, nếu vì sự không cầu tiến của nàng ấy mà bị Hoàng thượng ghét bỏ, mọi chuyện đều sẽ công cốc.
Nghĩ vậy, như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu, trong chốc lát Lan Chi không còn chút ý nghĩ mờ ám nào nữa.
“Hoàng, Hoàng thượng, Lan Nhi sai rồi, Lan Nhi không hiểu nên có chút mất tập trung.” Nàng ấy kiên quyết không thừa nhận mình vừa nãy là mê đắm nhan sắc của Hoàng thượng.
Rất nhanh sau đó, mắt nàng ấy đã ngưng tụ một lớp sương, cắn môi, đáng thương nhìn Lăng Tranh.
Lăng Tranh: “…”
Hình như nàng cũng không mắng nàng ấy nhỉ? Chỉ là hỏi nàng ấy đã hiểu chưa, sao nàng ấy lại có vẻ sắp khóc đến nơi rồi?
Đối với con gái vẫn nên khoan dung một chút. Lăng Tranh lặng lẽ thở dài: “Trẫm giảng lại cho ngươi một lần nữa.”
Khi giảng lại, Lăng Tranh rõ ràng đã giảm tốc độ, cũng giảng giải chi tiết hơn.
Nghe Hoàng thượng giảng lại một lần nữa, lần này Lan Chi không dám thở mạnh, đầu óc theo lời giảng của Lăng Tranh quay cuồng, mắt không rời khỏi nét bút của Lăng Tranh, không dám lơ là một chút nào.
Hoàn toàn làm được việc phớt lờ sắc đẹp.
Lan Chi vốn không ngốc, còn có chút thông minh, tập trung cao độ nghe Lăng Tranh giảng giải chi tiết một lần xong liền hiểu ra, nàng ấy vui mừng nói: “Hoàng thượng, hình như Lan Nhi đã hiểu rồi.”
“Ừm, trẫm ra thêm vài bài tương tự, ngươi ngồi bên cạnh giải đi.” Lăng Tranh lấy giấy tuyên mới ra, ra đề cho Lan Chi.
Củng cố ngay kiến thức vừa học được là hiệu quả nhất.
Đợi Lăng Tranh ra đề xong, Lan Chi ngoan ngoãn ngồi một bên bàn án bắt đầu giải đề.
Tuy Lan Chi mất khá nhiều thời gian để giải đề nhưng may là không còn mắc lỗi nữa.
Học trò trẻ nhỏ dễ dạy, làm thầy đương nhiên rất vui, Lăng Tranh mỉm cười: “Những bài này đều làm đúng rồi. Lan tài nhân muốn phần thưởng gì?”
Lăng Tranh buột miệng thốt ra, nói xong chính nàng cũng ngẩn người, đột nhiên nhớ ra bây giờ nàng là quân chủ của Đại Hạ Quốc, lời vàng ý ngọc, không phải cô, dì kiếp trước dạy cháu trai cháu gái hay cháu ngoại học bài.
Lan Chi nhanh chóng bắt được sự thay đổi nhỏ trong cảm xúc của Lăng Tranh, nàng ấy lập tức căng thẳng, tâm tư trăm mối tơ vò.
Dù sao cũng là đích trưởng nữ của Lan gia, Lan Vũ Thịnh có thể đưa nàng ấy vào cung chắc chắn cũng không phải là kẻ ngốc. Lan Chi quả thật không muốn bỏ lỡ cơ hội “từ trên trời rơi xuống” ngàn năm có một này, nhưng nàng ấy cũng biết, nếu được voi đòi tiên, nàng ấy chỉ có thể chuốc lấy sự chán ghét của Hoàng thượng. Vậy, làm thế nào để tối đa hóa lợi ích đây?
Chỉ trong chốc lát, Lan Chi đã có tính toán xong, trên mặt hiện ra vẻ vui mừng, ngây thơ nói với Lăng Tranh: “Hoàng thượng thật sự muốn ban thưởng cho Lan Nhi sao? Vậy, vậy, Lan Nhi có thể…”
Dừng lại một chút, nàng ấy tiếp tục ngây thơ nói: “Sau này Lan Nhi có bài toán số học nào không hiểu đều có thể đến thỉnh giáo Hoàng thượng, Hoàng thượng không được chê Lan Nhi phiền.”
Nói xong, Lan Chi cẩn thận nhìn Lăng Tranh, trong mắt đầy vẻ mong đợi và khẩn cầu.
Lan Chi rất thông minh. Lăng Tranh nghiêm túc nhìn nàng ấy một cái, lát sau chậm rãi mở lời: “Vậy Lan tài nhân muốn phần thưởng là…”
Lan Chi như thể thẹn thùng, khẽ cúi đầu, khẽ nói: “Lan Nhi muốn Hoàng thượng sau này luôn giảng bài cho Lan Nhi.” Giọng nói mềm mại, biểu cảm vô hại.
Trước đó là Lăng Tranh tự tiện nói có thể dành thời gian dạy Lan Chi học số học …Dành thời gian.
Phần thưởng mà Lan Chi muốn bây giờ nhìn có vẻ không khác biệt nhiều nhưng lại chứa đầy tâm tư nhỏ nhặt, nhưng tâm tư này không khiến Lăng Tranh khó chịu, thậm chí có thể nói là đã cho nàng một bậc thang để xuống.
“Được, có thời gian rảnh trẫm có thể dạy Lan tài nhân.” Lăng Tranh gật đầu đồng ý.
Lan Chi vui mừng nói: “Vậy Lan Nhi xin tạ ơn Hoàng thượng ạ.” Lan Chi biết, sau này khi nàng ấy đến tìm Lăng Tranh thỉnh giáo số học, chỉ cầnàng không bận, khả năng cao nàng sẽ không từ chối nàng ấy nữa.
Điều nàng ấy muốn chính là có cơ hội từng bước tiến gần Hoàng thượng hơn.
Tuy Lan Chi thích Lăng Tranh, cũng muốn ở bên nàng sớm tối nhưng cũng thấu hiểu sâu sắc đạo lý “gần quân như gần hổ”. Trước khi được Hoàng thượng sủng ái, nàng ấy thật sự không dám làm càn.
Nhưng, dù có thật sự được Hoàng thượng sủng ái, nàng ấy có thể làm càn không? Có dám làm càn không? Hoàng thượng là quân chủ của Đại Hạ Quốc, bọn họ đã định sẵn mãi mãi không thể như phu thê bình thường.
Cho nên nàng ấy thật sự chỉ muốn ở bên Hoàng thượng, có thể thường xuyên nhìn thấy Hoàng thượng là sẽ thỏa mãn sao?
Những vấn đề này Lan Chi chưa bao giờ dám nghĩ sâu, nàng ấy đã vào cung, cũng thật lòng thích Hoàng thượng, như vậy đã đủ rồi.
Đúng, đúng vậy, chẳng lẽ nàng ấy còn có thể xuất cung tái giá sao? Thật là hoang đường. Dù nàng ấy có thích hay không thích Hoàng thượng thì cũng đều phải tranh sủng, huống hồ nàng ấy thật lòng thích Hoàng thượng, đã vậy rồi còn phải nghĩ những điều vớ vẩn cho thêm phiền não làm gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






