Nghĩ vậy, tâm trạng có chút u sầu của Lan Chi lại trở nên tươi sáng.
Mục tiêu hôm nay đã đạt được, nàng ấy biết điều cáo từ Lăng Tranh, trong lòng lặng lẽ đặt ra mục tiêu tiếp theo: Lần tới cố gắng có thể cùng Hoàng thượng dùng bữa!
…
Đêm xuống, Lăng Tranh cưỡi ngựa phi nước đại trên trường đua, tâm trạng nàng không tốt.
Các đại thần trong triều và Thái hậu đều đang ép nàng tuyển tú. Trước đây nàng lấy cớ tuổi còn nhỏ ngang nhiên phớt, lần này, bất kể là các đại thần trong triều, hay Thái hậu, thái độ của họ đều rất gay gắt.
Tấu chương trong Ngự thư phòng, lời can gián trên triều đình, lời dặn dò của Thái hậu, tất cả đều đang bảo nàng tuyển tú, lấp đầy hậu cung.
Nàng đúng là có hơi yếu kém khi làm Hoàng đế, làm một vị vua nhân từ thật khó.
Lăng Tranh có thể tưởng tượng được, nếu ở “kiếp trước”, tức là trước khi nàng xuyên không, một số “anh hùng bàn phím” mê mẩn phim tổng tài não tàn chắc chắn sẽ điên cuồng chửi rủa nàng trên mạng là vô năng, nhu nhược, bị người khác khống chế, chê bai nàng không thể tùy tâm sở dục, đại sát tứ phương.
Lăng Tranh cười lạnh, thứ nhất căn cơ của nàng không sâu, vẫn đang trong giai đoạn bồi dưỡng thế lực của mình; thứ hai, không ít thế gia còn tồn tại lâu hơn Đại Hạ quốc, mối quan hệ giữa các bên phức tạp, nhiều lúc nàng không thể không nhượng bộ; thứ ba, nạp phi tuyển tú là tổ chế, chỉ cần một ngày chưa có hoàng tự, chưa lập trữ quân, các đại thần trong triều sẽ không bỏ qua chuyện tuyển tú.
Làm Hoàng đế cũng không phải muốn làm gì là làm được.
Lăng Tranh tự mình đua vòng quanh trường đua đến mức hơi chóng mặt mới thôi. Nàng bất đắc dĩ thở dài, sáng mai còn phải lên triều sớm, nàng xuyên không đến nơi này đúng là để làm trâu làm ngựa mà! Phải nhanh chóng phát hiện nhân tài! Phải đổi ngày nghỉ thành nghỉ hai ngày cuối tuần!
Cuối cùng, Lăng Tranh thỏa hiệp với chuyện tuyển tú, nhưng nàng cũng có yêu cầu, tuyển tú thì được nhưng không được tuyển chọn quy mô lớn, chỉ giới hạn ở Kinh thành, các đại thần và Thái hậu đều đồng ý. Riêng nàng cũng đạt được sự đồng thuận với Thái hậu, lần tuyển tú này không được quá năm người.
…
Quả nhiên như Lan Chi dự đoán, lần tiếp theo đến Ngự Thư Phòng thỉnh giáo Lăng Tranh số học, thái giám đứng đợi bên ngoài trực tiếp cho nàng vào.
Trong lòng nàng ấy vui sướng khôn xiết, mối quan hệ giữa nàng ấy và Hoàng thượng đã tiến triển đáng kể.
Lăng Tranh nghiêm túc dạy, Lan Chi không dám không nghiêm túc học, hai người mỗi lần ở riêng đều nghiêm túc đến mức không thể nghiêm túc hơn, bầu không khí đậm chất học thuật.
Đương nhiên, thời gian Lan Chi thức đêm học bài cũng ngày càng dài, trình độ số học tiến bộ cực nhanh.
Cùng với số lần Lan Chi đến Ngự Thư Phòng tăng lên, Ngu Kiều Kiều cuối cùng cũng không thể ngồi yên, nàng ấy có thể không được sủng nhưng không thể không tranh sủng.
Hôm nay, Lăng Tranh giảng giải phương trình bậc hai một ẩn và phương trình bậc nhất hai ẩn cho Lan Chi, thời gian giảng bài hơi lâu, đợi đến khi nàng ấy hiểu rõ, trời đã nhá nhem, đã đến giờ dùng bữa tối.
Thái giám đợi ngoài Ngự Thư Phòng hỏi Lăng Tranh có muốn truyền bữa tối không, bụng Lan Chi rất hợp tác mà kêu “ục ục” vài tiếng.
Nghe bụng mình kêu “ục ục”, Lan Chi lập tức ôm bụng, có hơi ngượng ngùng lén liếc nhìn Lăng Tranh, nàng ấy quả thật đói rồi.
Mấy ngày nay giảng bài cho Lan Chi, mối quan hệ giữa hai người đã thân thiết hơn một chút, thêm vào đó nàng ấy rất biết chừng mực nên Lăng Tranh không nghĩ nhiều, hỏi: “Lan tài nhân có muốn ở lại dùng bữa không?”
“!!!” Muốn!
Lan Chi suýt chút nữa đã buột miệng nói “muốn”, nàng ấy đột ngột dừng lại, cố gắng kiềm chế khóe môi đang cong lên, kiềm chế niềm vui trong lòng, giả vờ bình tĩnh và chu đáo hỏi: “Hoàng thượng còn chính sự cần xử lý không? Lan Nhi ở lại dùng bữa có làm ảnh hưởng đến Hoàng thượng không?”
“Nếu không ảnh hưởng, Lan Nhi sẽ cùng Hoàng thượng dùng bữa.”
Lan Chi nói rất liền mạch không ngừng nghỉ, sợ bị Lăng Tranh ngắt lời, nàng ấy đương nhiên muốn ở lại dùng bữa tối, khó khăn lắm mới có được cơ hội này, chỉ là giả vờ chu đáo và khách sáo với Lăng Tranh mà thôi.
“Ừm.” Lăng Tranh gật đầu, nói vọng ra ngoài Ngự Thư Phòng: “Chuẩn bị bữa tối đi.” Rồi đứng dậy, nói với Lan Chi: “Lan tài nhân đi thôi, cùng trẫm dùng bữa tối.”
Lăng Tranh là người khá kỹ tính, nơi làm việc và nơi ăn uống nghỉ ngơi được phân biệt rất rõ ràng, trừ khi có việc quan trọng không xử lý xong cần tăng ca, bình thường nàng sẽ không dùng bữa trong Ngự Thư Phòng.
Lan Chi theo sau nàng chỉ cảm thấy thời tiết hôm nay đặc biệt đẹp, mặt trời đặc biệt rạng rỡ (đã gần lặn), hoa cỏ hai bên hành lang đặc biệt tươi tắn (không ít cánh hoa đã tàn), người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, Lan Chi nhìn đâu cũng thấy đẹp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




