Lan Chi thức trắng một đêm, mãi đến rạng sáng mới “miễn cưỡng” bò lên giường nghỉ ngơi. Nếu Lan Vũ Thịnh biết chuyện này, chắc chắn ông ta sẽ tấm tắc khen ngợi, nhất định sẽ cảm thán một câu nếu khi chưa xuất giá nàng ấy có chí như vậy, dù không lọt vào danh sách “Kinh thành song tuyệt” thì cũng có thể chen một chân vào “Kinh thành tứ mỹ”.
Đương nhiên, Lan Chi chăm chỉ như vậy chỉ là để sớm đi “thỉnh giáo” Lăng Tranh mà thôi, vì tình yêu mà phát điên.
…
Sản xuất, kinh tế, quân sự, tranh chấp triều đình, mối quan hệ phức tạp của các thế gia, Lăng Tranh đều cần phải bận tâm, ngoài những nỗi lo bên trong này, bên ngoài còn có Đột Quyết rình rập.
Làm vua một nước thật khó, Lăng Tranh thở dài, chuyện này còn khó hơn quản lý một doanh nghiệp rất nhiều.
Đang lúc nàng phê duyệt tấu chương, suy nghĩ bay bổng, thái giám đứng đợi ngoài Ngự Thư Phòng đến báo: “Bệ hạ, Lan tài nhân cầu kiến.”
“Cho nàng vào đi.” Lăng Tranh ra lệnh.
Chỉ cầu kiến một lần mà Hoàng thượng đã cho nàng ấy vào, Lan Chi không kìm được mừng rỡ, điều này có nghĩa là mối quan hệ giữa nàng ấy với Hoàng thượng đã trở nên thân thiết hơn.
Lan Chi xách hộp thức ăn, ôm một chồng bản thảo, uyển chuyển đi vào Ngự Thư Phòng.
“Lan Nhi tham kiến Hoàng thượng.”
Sau khi cung kính hành lễ với Lăng Tranh, Lan Chi ngoan ngoãn đứng sang một bên: “Lan Nhi đã nấu canh hạt sen nấm tuyết cho Hoàng thượng, Hoàng thượng có muốn nếm thử không?”
Nói xong, Lan Chi dùng đôi mắt to tròn ướt át có chút ngây thơ lại có chút nũng nịu nhìn Lăng Tranh.
Khuôn mặt chỉ bằng bàn tay của nàng ấy càng làm nổi bật đôi mắt to tròn, đen trắng rõ ràng hơn.
Lăng Tranh thầm cảm thán, mắt Lan Chi thật sự rất đẹp, đặc biệt là dáng vẻ ngây thơ hồn nhiên nhìn người khác như này, nếu nàng là nam tử nhất định sẽ động lòng, không, nàng là nữ tử cũng không khỏi yêu thích.
Khẽ tránh ánh mắt của Lan Chi, Lăng Tranh gật đầu: “Để trẫm nếm thử.”
Nói xong, Lăng Tranh nhìn bản thảo trong tay Lan Chi, hỏi: “Bản thảo Lan tài nhân đang ôm là gì vậy?”
“Bài toán số học.” Lan Chi ngây thơ trả lời Lăng Tranh: “Chẳng phải Hoàng thượng đã bảo Lan Nhi nếu có bài số học nào không hiểu thì có thể đến hỏi người sao?”
Lăng Tranh: “…” Vừa nói hôm trước, hôm nay Lan Chi đã đến rồi, nếu các đại thần trong triều mà có hiệu suất này thì sao có thể tích lũy nhiều chính sự cần xử lý đến vậy!
“Ừm.” Lăng Tranh gật đầu: “Để trẫm xem thử.”
Lan Chi múc một bát canh hạt sen nấm tuyết rồi trải bản thảo ra trước mặt Lăng Tranh, nàng ấy do dự nhìn nàng, không biết nên lùi về trước bàn án hay cứ đứng cạnh Lăng Tranh.
Nếu có thể, nàng ấy chắc chắn muốn ở gần Hoàng thượng hơn, càng gần càng tốt.
Nghĩ vậy, nàng ấy mặt không đổi sắc đứng cạnh Lăng Tranh, cẩn thận quan sát sắc mặt nàng, Hoàng thượng không hề tỏ vẻ không vui.
Điểm thông minh nhất của Lan Chi là biết dừng lại đúng lúc, từ từ mà làm. Nàng ấy đứng cạnh Lăng Tranh nhưng không dám ghé sát hơn, không vội, từng bước một.
Lăng Tranh dùng múc một muỗng canh hạt sen nấm tuyết, nhấp nhẹ, bát canh này mùi vị không tệ, mềm dẻo thanh mát, ngọt mà không ngấy.
Bản thảo trải trên bàn là những bài toán số học do Lan Chi làm, chỉ là một số phép tính cơ bản.
Lăng Tranh vừa xem vừa nhẩm tính trong lòng rồi cầm bút khoanh tròn những chỗ Lan Chi tính sai.
Lan Chi đứng cạnh nàng có chút xao nhãng, đây là lần đầu tiên nàng ấy ở gần Hoàng thượng đến vậy, da Hoàng thượng còn đẹp hơn da nàng ấy, góc nghiêng khuôn mặt gần như hoàn hảo, mùi hương trên người Hoàng thượng cũng rất dễ chịu, như hương thơm của cỏ cây được gió thổi qua dưới ánh nắng mặt trời.
“Lan tài nhân cần trẫm giảng giải bài sai không?”
Đột nhiên, Lăng Tranh ngẩng đầu nhìn Lan Chi bên cạnh.
Bốn mắt chạm nhau, bị nàng nhìn chằm chằm, tim Lan Chi đập nhanh như trống.
Như bị bắt quả tang, Lan Chi chột dạ tránh ánh mắt, hai má đỏ bừng.
“Hoàng, Hoàng thượng thần…” Lan Chi lắp bắp, nhất thời nghẹn lời.
Nhìn má Lan Chi càng lúc càng đỏ, dáng vẻ căng thẳng lúng túng, Lăng Tranh vẫn không hề hiểu ra, nàng liếc nhìn những vòng tròn dày đặc trên bản thảo, đương nhiên cho rằng Lan Chi vì sai quá nhiều bài nên cảm thấy xấu hổ, tức giận.
Lòng tự trọng của tiểu cô nương này cũng khá mạnh.
“Không sao, giải toán có kỹ xảo, trẫm sẽ dạy ngươi.”
Lăng Tranh đại khái biết trình độ số học của các tiểu thư danh môn Đại Hạ Quốc, với trình độ của Lan Chi đã là người xuất sắc rồi. Những phép tính cơ bản này đối với Lăng Tranh – một học sinh giỏi đến từ thế kỷ 21 – chỉ là trình độ nhập môn tiểu học, nhưng ở Đại Hạ Quốc, không ít tú tài cũng chưa chắc đã giải được.
Vì vậy Lăng Tranh không hề coi thường Lan Chi mà rất khuyến khích nàng ấy: “Trình độ số học của Lan tài nhân tốt hơn trẫm dự kiến một chút.” Ít nhất cũng đúng một nửa.
“Mấy bài sai này trẫm sẽ dạy ngươi giải.”
Nàng ấy lén lút nhìn Lăng Tranh, nhìn gần như vậy, Hoàng thượng thật sự rất đẹp, lông mi vừa đen vừa dài, sống mũi cao vút, môi mỏng hồng nhạt, nhìn thôi đã thấy rất mềm.
Lăng Tranh nói ngắn gọn, dễ hiểu, giảng giải một lần: “Lan tài nhân đã hiểu chưa?”
“?”
Đột nhiên bị gọi tên, Lan Chi giật mình, vừa nãy Hoàng thượng nói gì vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)