Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Năm Bùi Tự Chi 18 tuổi, gia chủ Bùi gia bất ngờ qua đời, anh vội vàng tiếp quản Bùi gia.
Chỉ trong vòng 3 năm, anh đã xây dựng tập đoàn Bùi thị thành một đế chế thương mại khổng lồ, tài sản không thể ước tính.
Bùi gia phất lên như diều gặp gió, vượt lên trên tất cả các thế gia ở Bình Kinh.
Mà anh hiện tại mới 21 tuổi, còn nhỏ hơn tôi 5 tuổi.
Trước đây khi gặp anh ở nơi làm việc, tôi luôn cảm thấy anh già dặn trước tuổi, tính cách trầm ổn nội liễm, khó đoán.
Hôm nay mới được chứng kiến nét trẻ con đáng lẽ phải có ở lứa tuổi của anh.
Tôi không nỡ làm anh thất vọng, tùy tiện khen một câu: "Chọn ảnh cũng đẹp đấy."
Bùi Tự Chi ngẩn người, vành tai trắng nõn lập tức đỏ bừng, có xu hướng lan từ cổ lên mặt.
Anh khẽ nói: "Anh cũng thấy tấm này đẹp nhất."
Tôi có chút kinh ngạc.
Đột nhiên ý thức được trong bức ảnh này chúng tôi có chút quá thân mật, khiến lời khen của tôi nghe rất mập mờ.
Tôi có chút xấu hổ, cố gắng trấn định: "Tôi mệt rồi, đi nghỉ trước đây."
Nói xong liền đi thẳng lên lầu.
Ông nội để Bùi Tự Chi chuyển đến ở cùng tôi cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Kể từ khi ông bị bệnh nặng rồi lui về hậu trường, bố tôi lại qua đời đột ngột, Lê gia đã ở thế suy tàn.
Dù tôi ngày ngày hao tâm tổn trí, cũng chỉ vừa đủ để ngăn chặn thế sụp đổ của tòa nhà lớn, ổn định cục diện.
Muốn để Lê gia hoàn toàn xoay chuyển là quá khó.
Trước đây ông kỳ vọng vào Tạ gia, nhưng Tạ gia đã từ hôn.
Sự xuất hiện của Bùi Tự Chi, khiến ông lại nhen nhóm hy vọng: "Mạn Thư, không phải ông không tin cháu, chỉ là gió tốt mượn sức, đưa quân bước lên mây xanh. Người thông minh đều sẽ mượn lực, mà Bùi gia sẽ là sự giúp đỡ tốt nhất cho chúng ta."
Cái sự gấp gáp muốn biến tôi thành món quà mang đi tặng để đạt được mục đích.
Sinh nhật Lâm Tư Tư, bạn thân từ nhỏ của tôi được tổ chức tại một câu lạc bộ tư nhân.
Tôi bước vào phòng riêng, liếc mắt liền thấy Tạ Yến Từ và Diệp Thanh Sương ngồi trên sofa.
Anh ta ngước mắt nhìn tôi, trong đáy mắt cảm xúc trào dâng, dường như có vài phần đau khổ.
Tôi hờ hững dời mắt, ngồi xuống đầu bên kia của sofa.
Lâm Tư Tư vội vàng xích lại gần, nhỏ giọng oán trách với tôi: "Tớ có mời anh ta đâu, tự anh ta đến đấy, đến thì thôi đi, còn mang theo cái con nhỏ đó, phiền chết đi được."
Tôi không muốn nói về chủ đề này, lấy ra món quà sinh nhật đã chuẩn bị từ trước: "Sinh nhật vui vẻ."
Cô ấy mở hộp ra, vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Mạn Mạn, tớ yêu cậu chết mất."
Trong hộp là một chiếc đồng hồ nữ phiên bản giới hạn.
Tôi cũng phải trải qua bao phen trắc trở, tốn không ít công sức mới có được.
Lâm Tư Tư ôm tôi làm nũng: "Aaaa, Lê tổng cưới tớ đi, tớ nguyện ý làm người thứ ba của cậu."
Mọi người nhao nhao trêu chọc: "Cậu tỉnh lại đi, cậu so với Bùi tổng, không có chút sức cạnh tranh nào đâu."
"Nếu tớ là Mạn Mạn thì tớ đã thu hết rồi, hai tư sáu cho Bùi tổng, ba năm chủ nhật là Tư Tư."
Đang cười đùa ầm ĩ, Diệp Thanh Sương đột ngột đứng dậy.
Trò đùa của mọi người bị cô ta đột ngột cắt ngang, mọi người nhìn nhau, chỉ thấy cô ta căng thẳng nói với Tạ Yến Từ: "Yến Từ, anh ra ngoài một lát đi."
Tạ Yến Từ im lặng đứng dậy, đi theo cô ta ra ngoài.
Hai người họ cãi nhau ở hành lang, âm thanh lớn đến nỗi trong phòng riêng cũng có thể nghe thấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


