Mỗi ngày tôi đều phải chịu áp lực rất lớn, cố gắng tạo ra một số thành tựu, chứng minh thực lực của mình.
Tôi làm khá tốt, thành tích công ty tăng lên gấp mấy lần, nhưng những điều đó không khiến ông nội nhìn tôi bằng con mắt khác.
Cho đến khi tôi và Tạ Yến Từ đính hôn.
Tôi rung động trước anh ta là điều hết sức bình thường.
Nhưng những rung động vụn vặt đó, sau khi Diệp Thanh Sương xuất hiện, đã trở nên không còn quan trọng nữa.
Tôi sẽ không phải là một kẻ thất bại như cha tôi, cũng không phải là một người trốn tránh như mẹ tôi.
Tôi chỉ có thể là Lê Mạn Thư mãi mãi đứng trên đỉnh cao.
Không ai được phép kéo tôi xuống.
Tình yêu cũng không được.
Diệp Thanh Sương lặng lẽ rơi lệ.
Cô ấy quả thật mang một vẻ đẹp thanh lệ, thoát tục, khóc lên lại phảng phất nét mong manh dễ vỡ, thế nhưng vừa mở miệng đã thốt ra lời lẽ hoang đường đến cực điểm: "Lê tiểu thư, cô có thể giơ cao đánh khẽ, rời khỏi cuộc hôn nhân của tôi và Yến Từ được không? Tôi thật sự không chịu nổi nữa rồi."
Đám đông lập tức xôn xao cả lên.
Tôi có thể hình dung ra tiêu đề trang nhất tối nay sẽ là gì.
#Nữ tổng tài tập đoàn Lê thị, xen vào hôn nhân của vị hôn phu cũ#
#Lê Mạn Thư và Tạ Yến Từ còn vương vấn tình xưa#
……
Thư ký bắt đầu giải tán đám đông, đồng thời cảnh cáo mọi người không được đăng tải lung tung lên mạng.
Tôi có chút bực bội, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng: "Tạ phu nhân, hôm nay nể mặt Tạ gia, tôi không so đo chuyện cô nói năng hồ đồ, còn có lần sau, thì đừng trách tôi không khách khí."
Nói xong, tôi liền gọi bảo vệ, cưỡng chế mời Diệp Thanh Sương ra ngoài.
Tối đó về đến nhà, vừa mới đẩy cửa bước vào, tôi đã bị một người kéo mạnh vào, ép lên tường.
Giọng nói trong trẻo của người đàn ông vang lên bên tai tôi, mang theo chút tủi thân: “Mạn Mạn, anh ghen rồi.”
Còn cố tình uống rượu đến mức nôn ra máu, sao không nôn chết anh ta luôn đi.
Tôi giãy khỏi sự giam cầm của anh: "Bùi Tự Chi, sao anh lại có mật mã nhà tôi?"
Đôi mắt Bùi Tự Chi đen láy, nhìn tôi ướt át, trông có phần ngoan ngoãn lạ thường: “Ông nội Lê bảo anh dọn qua đây mà.”
Lúc này tôi mới phát hiện, căn phòng vốn hơi trống trải, đã bày rất nhiều đồ của anh.
Thêm vào vài phần hơi thở của cuộc sống gia đình.
Tôi không khỏi cau mày.
Ánh mắt anh luôn dán chặt vào tôi, thấy tôi cau mày, lập tức tỏ vẻ đáng thương xin lỗi: "Em đừng giận, nếu em không muốn, anh lập tức dọn đi ngay."
Vừa nói, anh vừa định đi thu dọn đồ đạc.
Tôi giữ anh lại: "Thôi đi, dù sao cuối năm cũng kết hôn rồi."
Đôi mắt anh sáng rực lên, vui mừng nhìn tôi: "Em có mệt không? Anh dẫn em đi tham quan một chút nhé?"
Tôi cũng muốn xem anh còn bày trò gì nữa, liền không lộ vẻ gì theo anh vào nhà.
Vừa ngẩng đầu lên đã thấy trên tầng lửng treo một tấm poster khổ lớn chụp ảnh chung của hai chúng tôi.
Khung cảnh này nhìn thế nào cũng thấy hài hước.
Tôi không nhịn được cười ra tiếng.
"Anh sắp xếp qua một chút, em thích không?"
Anh mong chờ nhìn tôi.
Giống như một chú chó nhỏ đang đợi chủ nhân khen ngợi.
Thật khó tưởng tượng, người đàn ông trước mắt này, lại là một nhân vật huyền thoại quyết đoán trên thương trường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)


Hay