Bị ép nghe lén, mọi người đều rất xấu hổ.
Giọng của Diệp Thanh Sương nghe có vẻ rất suy sụp: "Từ lúc Lê Mạn Thư bước chân vào căn phòng này, ánh mắt của anh chưa từng rời khỏi cô ta, anh muốn làm gì? Rốt cuộc anh muốn làm gì hả?!"
Tạ Yến Từ ngữ khí lạnh lùng: "Em đừng có gây sự vô lý nữa được không?"
"Tôi gây sự vô lý ?" Diệp Thanh Sương bi thảm cười lớn vài tiếng: "Vậy tôi nói cho anh biết, cái gì mới gọi là gây sự vô lý!"
Cửa phòng riêng bị đẩy mạnh ra.
Diệp Thanh Sương như một quả bom, xông thẳng vào phòng.
"Ha ha, tôi không cần mặt mũi? Tạ Yến Từ anh đừng quên, ban đầu là ai mặt dày mày dạn theo đuổi tôi! Tôi đã sớm nói rồi, tôi không phải là con chim hoàng yến để đám quyền quý các người tùy ý đùa bỡn và sỉ nhục!"
Trán Tạ Yến Từ nổi đầy gân xanh, anh ta không thể nhẫn nhịn được nữa, hét lớn một tiếng: "Đúng! Là ban đầu tôi chủ động theo đuổi em! Nhưng Diệp Thanh Sương, em đừng ép tôi hối hận!"
Diệp Thanh Sương ngây người.
Cả phòng riêng lập tức im lặng.
Diệp Thanh Sương điên điên khùng khùng cười phá lên, cười đến rơi nước mắt.
"Anh xem, cuối cùng anh cũng thừa nhận rồi."
Từng chữ từng chữ, chữ nào chữ nấy đều nhuốm máu.
Tạ Yến Từ vẻ mặt thất thần ngã ngồi xuống sofa.
Vở kịch này xem vậy là đủ rồi, tôi đứng dậy rời đi: "Tư Tư, tớ đi trước."
Diệp Thanh Sương lao tới chặn đường tôi, đôi mắt ngấn lệ, nhìn tôi đầy oán hận: “Lê Mạn Thư, cô câu dẫn chồng người ta xong định chạy sao? Con hồ ly tinh chết tiệt này…”
Tôi lạnh mặt, cầm lấy chai rượu vang đỏ trên quầy bar, dội thẳng cả chai lên đầu cô ta: “Cô là cái thá gì? Dám ở trước mặt tôi mà làm loạn?! Chính cô dựa vào việc quyến rũ đàn ông để leo lên, lại tưởng ai cũng không biết xấu hổ như cô sao?”
Diệp Thanh Sương bị dội rượu vang đỏ đầy người, ôm đầu hét lên thảm thiết trong bộ dạng thê thảm: “Cô dựa vào đâu mà dội tôi!”
Tôi cười lạnh: “Dựa vào đâu? Dựa vào tôi là Lê Mạn Thư! Dựa vào tôi là người thừa kế của gia tộc trăm năm nhà họ Lê! Còn cô? Cô dựa vào cái gì? Dựa vào việc cô chẳng có gì trong tay, dựa vào việc cô biết ăn vạ lăn lộn, hay dựa vào việc cô như một con hề nhảy nhót?”
Người phụ nữ có thể gả vào gia tộc quyền quý, chưa bao giờ chỉ là bình hoa di động.
Các phu nhân có chiến trường của các phu nhân.
Họ sẽ ở nơi chiến trường ấy, giúp chồng và gia tộc duy trì quan hệ, xoay chuyển cục diện.
Mà Diệp Thanh Sương, kẻ vô dụng này, đến cả làm bình hoa cũng không xong.
“Khuyên cô một câu, khó khăn lắm mới leo được lên cành cao, đừng tự làm gãy nó.
“Còn nữa, hãy nhận rõ thân phận và vị trí của mình, bản tiểu thư này không phải người cô có thể động vào!”
Diệp Thanh Sương bị đâm trúng chỗ đau, mặt đỏ bừng, tức đến phát điên: “Ai leo cành cao chứ? Có tiền thì giỏi lắm sao? Bọn người giàu các người thật khiến tôi buồn nôn!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Thằng cha Tạ Yến Từ này ngu xuẩn quá, ko lụn bại mới là chuyện lạ!
Được lợi mà còn ra vẻ
-150561.jpg&w=256&q=75)
