Chu Nhất xua tay tỏ ý không sao, rồi cùng họ dùng bữa sáng. Ăn xong, nàng tìm Lưu Đại, bảo rằng mình dự định đến huyện Thường An.
Lưu Đại hỏi nàng: “Đạo trưởng muốn vào thành dò hỏi tin tức sao? Chuyện này ta có thể giúp ngài nghe ngóng!”
Chu Nhất đáp: “Ta muốn tìm đạo quán ở huyện Thường An xem có thể xin quải đơn hay không.” (Quải đơn: xin tá túc/nương nhờ ở chùa, đạo quán)
Hoàn cảnh nhà họ Lưu vốn không cho phép Chu Nhất lưu lại thêm nhiều ngày nữa.
Trong lúc nàng đang mải mê tính toán, Lưu Đại ngồi đối diện lại tỏ vẻ ngơ ngác hỏi: “Đạo trưởng, ngài không định về lại đạo quán của mình sao?”
Hôm qua khi hai người trò chuyện, Chu Nhất có nói nàng tu hành ở một đạo quán nhỏ, hắn không dám hỏi nhiều nhưng thâm tâm cứ ngỡ vị đạo trưởng này rồi sẽ quay về đạo quán cũ, ai dè giờ ngài ấy lại muốn đi tìm một nơi khác.
Chu Nhất lắc đầu, giọng pha chút chua chát: “Không về được nữa rồi.”
Nàng quanh quẩn trong núi lâu như vậy mà vẫn chẳng tìm thấy đường về, giờ đã xuống núi thì cơ hội quay lại càng mong manh hơn.
Ngẫm nghĩ kỹ lại, chuyện xuyên không này đời người gặp được một lần đã là khó tin lắm rồi, muốn gặp lại lần nữa, lại còn phải xuyên chuẩn xác về không gian thời gian ban đầu, xác suất ấy không dám bảo là bằng không, nhưng cũng gần như chẳng có.
Trông thấy dáng vẻ ấy của nàng, Lưu Đại biết mình lỡ lời chạm vào nỗi đau của đạo trưởng nên không dám gặng hỏi thêm, đành cười khan an ủi: “Đến đạo quán khác cũng tốt, đạo trưởng là bậc cao nhân, ở đâu mà chẳng sống tốt được.”
Chu Nhất gượng gạo mỉm cười với hắn: “Đa tạ.”
Lưu Đại ngượng ngùng gãi đầu. Một lúc sau, hắn mới ấp úng hỏi: “Đạo trưởng, “quải đơn” nghĩa là sao ạ?”
Chu Nhất giải thích: “Nghĩa là xin tá túc tạm thời trong đạo quán.”
Thật ra nàng cũng hơi do dự, chẳng rõ đạo quán ở nơi này có cho phép tá túc hay không, và liệu có tồn tại hình thức này hay không nữa.
Hơn nữa, hình như đạo sĩ thời cổ đại cần phải có “độ điệp” một loại giấy tờ tương đương với chứng nhận đạo sĩ thời hiện đại. Chứng nhận đạo sĩ thì nàng có, nhưng lại để ở đạo quán Lão Mộc chứ không mang theo người, giờ căn bản không thể nào lấy ra được, còn về “độ điệp” thì nàng lại càng mù tịt.
Lỡ như đến đạo quán mà không cách nào chứng minh thân phận thì biết phải làm sao?
Trong khi Chu Nhất còn đang đắn đo suy nghĩ, Lưu Đại lại chẳng mảy may nghi ngờ, lập tức nói: “Như vậy cũng tốt.”
Chu Nhất đành gật đầu, hỏi hắn: “Huyện Thường An nằm ở hướng nào, anh có thể chỉ đường cho ta được không?”
Lưu Đại chỉ tay về hướng mặt trời mọc: “Ở phía đằng kia.”
Hắn hăng hái nói tiếp: “Đạo trưởng, ta cũng đang định vào thành, nhân lúc củ nhân sâm kia còn tươi muốn đem đi bán luôn, để ta dẫn đường cho ngài nhé.”
Chu Nhất cầu còn không được, lập tức gật đầu: “Được!”
Lưu Đại thu dọn đồ đạc qua loa, hắn và Lưu Nhị mỗi người đeo một cái gùi tre trên lưng, dẫn theo Chu Nhất lên đường.
Không có điện thoại nên Chu Nhất không tài nào ước lượng được thời gian, nhưng theo lời Lưu Đại thì từ nhà bọn họ cuốc bộ đến huyện Thường An phải mất hơn nửa canh giờ.
Mặc kệ tốn bao lâu, đến lúc Chu Nhất cảm thấy bốn cái bọng nước vừa chích trên chân đau buốt đến mức không chịu nổi nữa thì huyện Thường An rốt cuộc cũng hiện ra trước mắt.
Lưu Đại lên tiếng: “Đạo trưởng, đạo quán nằm ở đầu bên kia của huyện Thường An, ngài xem chúng ta nên vào thành trước, hay là đi đường vòng để tới thẳng đạo quán?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)