Chu Nhất hỏi lại: “Bên đó có cổng thành không?”
Lưu Đại gật gù: “Có ạ!”
Nghe vậy Chu Nhất mới yên tâm phần nào: “Vậy vào thành trước đi, có điều hiện tại ta đang không một xu dính túi.”
Lưu Đại vỗ ngực cái rụp: “Có ta đây rồi, đạo trưởng cứ yên tâm.”
Hắn đóng thay Chu Nhất phí vào thành là ba văn tiền, còn về phần hai huynh đệ Lưu Đại, do họ đang cõng gùi tre, bên trong lại chứa da thú và thỏ rừng nên mỗi người bị thu thêm năm văn tiền.
Vừa bước qua cổng thành, Lưu Nhị nhịn không được bèn càu nhàu: “Cái phí vào thành này ngày càng cắt cổ, đại ca, đệ thấy lần sau chúng ta cứ đem đồ ra ngoài thành mà bán cho xong. Vào thành mất toi năm văn tiền, lát đến khu chợ lại phải đóng thêm phí nữa!”
Lưu Đại gắt khẽ: “Được rồi, được rồi, bớt càm ràm đi!”
Hắn quay sang phân trần với Chu Nhất: “Để đạo trưởng chê cười rồi.”
Chu Nhất khẽ lắc đầu: “Hắn nói cũng có lý mà.”
Lưu Nhị nghe vậy thì mừng rỡ ra mặt: “Đại ca thấy chưa, cả đạo trưởng cũng thấy đệ nói đúng đấy!”
Lưu Đại ghé vào tiệm thuốc trước. Chu Nhất biết hắn đem bán củ nhân sâm nên không đi theo vào trong. Đợi đến khi Lưu Đại bước ra, hắn liền nhanh tay dúi một vật vào tay nàng.
Chu Nhất giật mình, toan lấy thứ đồ trĩu nặng trong tay ra xem thì Lưu Đại vội ngăn lại: “Đạo trưởng, ngài cứ cất kỹ đi!”
Dứt lời, hắn còn nháy mắt ra hiệu. Chu Nhất lờ mờ đoán được thứ trong tay là gì, cái đạo lý “tiền tài không để lộ” này nàng vẫn hiểu rõ.
Lưu Đại tay xách một gói thuốc, lớn giọng nói chủ yếu để người xung quanh nghe thấy: “Đạo trưởng, thuốc mua xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Dứt lời, hắn lại hối hả dẫn Chu Nhất hướng về phía cổng thành bên kia.
Chu Nhất giấu tiệt hai tay vào trong tay áo, mân mê vật vừa được dúi cho, đó là một chiếc túi gấm đặng trĩu, thứ bên trong sờ vào rin rít, cứng cứng tựa như đá nhưng lại mềm hơn đá đôi chút.
Nàng rũ mắt, lặng lẽ nhìn bóng lưng Lưu Đại đang rảo bước phía trước. Lần này nàng thực sự gặp được người tốt rồi.
Huyện Thường An tuy mang tiếng là huyện lỵ nhưng quy mô thành trì lại không quá lớn, đi chẳng bao lâu, cánh cổng thành bên kia đã hiện ra trước mắt.
Lưu Đại định đi thẳng ra khỏi thành thì Chu Nhất vội ngăn lại: “Lưu Đại, đạo quán kia cách thành bao xa?”
Lưu Đại gãi đầu bứt tai: “Ta cũng chẳng rõ nữa, hồi trước tình cờ nghe người ta bảo có một đạo quán như thế chứ ta chưa từng đặt chân tới đó.”
Thế là Chu Nhất đành tìm một ông lão ngay cổng thành để hỏi đường. Cụ già móm mém đáp: “Cái đạo quán đó hả, lão biết, không xa lắm đâu, chừng ba bốn dặm đường, cứ men theo đường lớn đi thẳng là thấy ngay.”
Chu Nhất quay sang bảo Lưu Đại: “Đạo quán cũng không xa, ngươi cứ đưa ta đến đây là được rồi.”
Lưu Đại trù trừ: “Nhưng mà...”
Chu Nhất dứt khoát: “Lưu Nhị ở chợ bán da thú một mình không ổn đâu.”
Nàng liếc nhìn gói thuốc trên tay hắn, bồi thêm: “Nhà ngươi cũng đang cần thuốc gấp mà.”
Ở thời đại này, giắt bạc trong người rồi đi lại nghênh ngang ngoài đường hẳn là cực kỳ nguy hiểm. Suốt dọc đường đi, nàng nhận thấy Lưu Đại lúc nào cũng trong trạng thái cảnh giác cao độ.
Thêm nữa, nếu Lưu Đại tiễn nàng ra khỏi thành rồi lại phải quay vào thành tìm Lưu Nhị, thế nào cũng tốn thêm một bận phí vào thành. Đạo quán đã ở ngay gần, cớ gì phải làm phiền hắn thêm nữa.
Lưu Đại có phần áy náy, lí nhí đáp: “Nếu không nhờ đạo trưởng, ta đâu có được cơ duyên nhặt được món hời này, nay mặt dày giữ lại một nửa, quả thực hổ thẹn với ngài!”
Chu Nhất lắc đầu: “Ngươi là người nhìn thấy trước, vậy đó chính là cơ duyên của ngươi, vốn dĩ ta không nên nhận, nhưng hiện tại ta quả thực đang cần thứ này nên mới thu nhận. Sau này nếu có việc gì cần giúp đỡ, ngươi cứ đến tìm ta.”
Ngập ngừng một chốc, nàng nói thêm: “Nếu ta không xin tá túc được ở đạo quán, ta cũng sẽ gửi tin báo cho nhà ngươi.”
Lưu Đại vô cùng cảm động, vòng tay ôm quyền: “Đạo trưởng bảo trọng!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)