Thế nên chân nổi bọng nước cũng chẳng có gì lạ.
Đem chậu nước bẩn vừa lau rửa đổ đi, Chu Nhất trở về căn phòng mà người nhà họ Lưu đã dọn dẹp nhường cho mình. Nằm trên giường, trải qua ba ngày chật vật trong núi, nàng đã mệt lả và buồn ngủ rũ rượi, nhưng hiện tại vẫn chẳng dám ngủ say.
Dẫu nàng quả thực có ân cứu mạng Lưu Đại, nhưng dẫu sao đây cũng là một không gian thời gian hoàn toàn xa lạ, bản thân lại đang ở trên địa bàn của người khác, lỡ như nhà này nảy sinh dị tâm trong lúc nàng ngủ say thì coi như tiêu đời.
Chưa ăn thịt lợn thì cũng từng thấy lợn chạy, ở thời phong kiến, việc mua bán con người là hoàn toàn hợp pháp, một người trưởng thành bán được bao nhiêu tiền thì nàng không rõ, nhưng tóm lại vẫn là hái ra tiền, phải không nào?
Ở xã hội hiện đại sung túc phát triển như vậy mà chốn cùng cốc vẫn đầy rẫy điêu dân, huống hồ ở nơi này, tuy người nhà họ Lưu trông có vẻ lương thiện, nhưng Chu Nhất không dám đánh cược, tốt nhất vẫn nên cảnh giác cao độ.
Cửa nẻo đã được cài chốt cẩn thận. Nàng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, cánh cửa sổ không đóng kín mà được chống lên bằng một thanh gỗ, có thể thấy bên ngoài trời đã tối mịt, người nhà họ Lưu cũng đã dọn dẹp xong xuôi và ai nấy đều về phòng nấy.
Nàng không trở dậy đóng cửa sổ, bởi cửa sổ nhà Lưu Đại khác hẳn trên phim truyền hình, nó thực sự rất nhỏ, nàng ước chừng đến cả nhi tử nhà Lưu Đại muốn trèo vào cũng chật vật.
Bên ngoài, tiếng côn trùng kêu rả rích không ngớt, âm thanh trong trẻo, trống trải tựa hồ tiếng chuông ngân. Đây là âm thanh Chu Nhất đã nghe quen tai, hồi ở đạo quán Lão Mộc nàng cũng thường xuyên nghe thấy.
Cứ lắng nghe như thế, mí mắt nàng dần dần sụp xuống...
Chẳng biết đã qua bao lâu, Chu Nhất giật mình tỉnh giấc, trong lòng thảng thốt. Không biết bản thân đã ngủ thiếp đi bao lâu, vừa mở mắt quay đầu nhìn ra, trời vậy mà đã sáng bảnh mắt!
Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng đã chan hòa!
Không thể nào, nàng có cảm giác mình chỉ vừa mới nhắm mắt lại thôi mà!
Chu Nhất vội vàng ngồi bật dậy, tim đập thình thịch. Nàng loáng thoáng nghe thấy tiếng thê tử Lưu Đại gọi gà “cục cục cục” vẳng tới từ ngoài sân, kéo theo sau đó là tiếng gà vỗ cánh phành phạch.
Nàng còn nghe thấy một giọng trẻ con lảnh lót: “Nương ơi, trứng gà, trứng gà này, vẫn còn nóng hổi luôn!”
Thê tử Lưu Đại lập tức cất giọng rầm rì: “Nói nhỏ thôi con, đạo trưởng cùng phụ thân và thúc thúc của con đều còn đang ngủ đấy.”
Đứa bé bi bô: “Phụ thân với thúc thúc lười biếng không chịu dậy, ngượng ngùng xấu hổ!”
Thê tử Lưu Đại nhẹ nhàng dỗ dành: “Đừng nói bậy, phụ thân và thúc thúc của con vào núi quá mệt nhọc nên mới ngủ say hơn thường ngày thôi. Con ngoan đừng quấy, đi nhẹ nói khẽ, biết chưa nào?”
“Dạ biết.”
Nghe đoạn đối thoại của hai mẫu tử, nhịp tim Chu Nhất dần bình tĩnh trở lại. Nàng bước xuống giường, tối qua lúc vào phòng thì trời đã nhá nhem, trong phòng lại không thắp đèn, tối om om chẳng nhìn rõ thứ gì.
Giờ đây nàng mới phát hiện, hóa ra lót dưới giường là tấm nệm đan bằng rơm rạ, trông tuy có vẻ thô ráp nhưng nằm lên vẫn khá êm ái.
Chiếc chăn đắp trên người thì mỏng manh và chật hẹp, khác hẳn những chiếc chăn to bản, dày dặn ở thời hiện đại.
Mang lại đôi giày đã lấm lem bùn đất, nàng cũng đành tặc lưỡi đi tạm. Sau khi gấp gọn chăn màn, nàng bước đến cửa, rút then chốt rồi đẩy cửa ra. Ánh nắng ban mai rọi thẳng vào mặt khiến Chu Nhất phải nheo mắt lại.
“Đạo trưởng, ngài dậy rồi à!”
Chu Nhất nương theo hướng phát ra âm thanh nhìn lại, là thê tử Lưu Đại. Nàng ấy đang quàng một chiếc tạp dề màu nâu đã giặt đến bạc thếch, đứng giữa sân mỉm cười nhìn nàng, quanh chân là bầy gà đang mải miết mổ thóc.
Chu Nhất bước lên phía trước hai bước để tránh ánh nắng chói chang, gật đầu đáp lại thê tử Lưu Đại: “Ta dậy rồi.”
Nàng hỏi tiếp: “Xin hỏi, nhà mình có nước sạch không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)