Lúc bấy giờ thằng bé mới thảnh thơi không phải dừng lại nhặt bồ kết nữa.
Hai người lững thững xuống núi, hướng về phía đạo quán. Dọc đường, Nguyên Đán an ủi: “Chu đạo trưởng ngài đừng buồn, ta đã cùng sư phụ nhặt kê tê tử nhiều lần rồi nên mới thắng được đấy.”
Chu Nhất mỉm cười: “Hóa ra là vậy, hôm nay là lần đầu tiên ta đi nhặt kê tê tử cơ đấy.”
Nguyên Đán: “Sau này ngài vẫn có thể lên núi nhặt kê tê tử mà.”
Chu Nhất gật đầu: “Ta sẽ đi, nhặt thêm vài bận nữa, cốt để lần thi thố sau có thể đánh bại Nguyên Đán tiểu đạo trưởng!”
Nàng quay sang nhìn đứa trẻ, thấy khuôn mặt phúng phính thoạt tiên kinh ngạc, rồi bỗng căng cứng lại, ra vẻ nghiêm trọng tột độ, như thể đang vắt óc suy ngẫm một vấn đề gì hệ trọng lắm.
...
Lúc quay về đạo quán, Thanh Hư Tử đã trở dậy, đang an tọa bên bàn đá. Vừa trông thấy lão đạo sĩ, Nguyên Đán lại tíu tít mừng rỡ, chạy ùa tới khoe khoang: “Sư phụ, sư phụ, con với Chu đạo trưởng vừa đi nhặt kê tê tử về đấy, chúng con còn thi xem ai nhặt được nhiều hơn, kết quả là Nguyên Đán thắng ạ!”
Dứt lời, Nguyên Đán hướng ánh mắt đầy mong chờ về phía Chu Nhất. Nàng bật cười, trút hết mớ bồ kết trong vạt áo lên bàn đá, rồi lại móc đống bồ kết của Nguyên Đán từ trong túi ra để riêng thành một đống, khiêm nhường nói: “Bần đạo tài hèn sức mọn, so với Nguyên Đán tiểu đạo hữu quả thực có phần lép vế.”
Nguyên Đán cười tít mắt. Thanh Hư Tử đưa tay xoa đầu thằng bé, ôn tồn dạy bảo: “Nguyên Đán, phải biết khiêm tốn, chớ kiêu căng.”
Nguyên Đán ngoan ngoãn gật đầu, lập tức thu lại nụ cười.
Chu Nhất lựa lời hỏi dò: “Đạo hữu, bần đạo muốn dùng thứ kê tê tử này để gội đầu, nhưng ngặt nỗi chẳng biết cách chế biến, mong đạo hữu chỉ giáo thêm.”
Thanh Hư Tử nhón một quả bồ kết trên bàn đá, chậm rãi đáp: “Chuyện này cũng chẳng có gì khó, đạo hữu cứ việc tách bỏ hạt của mớ kê tê tử này đi, đem đun sôi trong nồi chừng một nén nhang, sau đó vớt ra giã nát rồi lại cho vào phần nước luộc ban nãy ninh thêm nửa canh giờ nữa. Phần nước cốt chắt ra là có thể dùng để gội đầu được rồi.”
Chu Nhất chắp tay bái tạ: “Đa tạ đạo hữu!”
Nàng kéo ghế ngồi xuống bên bàn đá, bắt tay vào việc bóc tách mớ bồ kết mình nhặt được. Thực ra đa phần chúng đã nứt toác sẵn, chỉ việc khều những hạt đen bóng cỡ đầu ngón tay ra để sang một bên, chẳng mấy chốc, mười lăm quả bồ kết đã được tách vỏ sạch sẽ.
Chu Nhất chẳng rõ chừng này bồ kết có đủ xài hay không, bởi tối nay nàng còn định tắm rửa một trận ra trò. Thế là nàng đưa mắt nhìn sang Nguyên Đán, ngỏ lời: “Nguyên Đán tiểu đạo hữu, chẳng hay có thể cho ta mượn chút kê tê tử của đệ để đun chung được không? Đun xong đệ cũng có thể dùng chung nước kê tê tử này luôn.”
Thanh Hư Tử lên tiếng: “Đạo hữu cứ tự nhiên.”
Chu Nhất đăm đăm nhìn Nguyên Đán, đứa trẻ vẫn giương đôi mắt to tròn nhìn nàng trân trân, chẳng có lấy một chút phản ứng. Nàng đành phải cất lời: “Đa tạ Thanh Hư Tử đạo hữu, đa tạ Nguyên Đán tiểu đạo hữu.”
Tách nốt hạt mười sáu quả bồ kết của Nguyên Đán, Chu Nhất bưng tất cả vào bếp. Nàng đổ nước vào nồi, trút bồ kết vào, rồi lấy bộ đá đánh lửa ra châm lửa.
Phải công nhận, Chu Nhất thấy bộ đá đánh lửa này xài cũng tiện phết, so với bật lửa thì chỉ lích kích thêm mỗi khâu bén lửa vào bùi nhùi, chứ tốc độ nhóm lửa cũng chẳng chậm hơn là bao.
Yên vị trước cửa lò, tay không ngừng tiếp củi, Chu Nhất chẳng hề có ý định rời đi. Sau lưng là đống củi khô, trước mặt là ngọn lửa cháy hừng hực, lỡ như không có người canh chừng, lửa bén to, tàn lửa bắn ra ngoài bén vào đống củi phía sau thì to chuyện.
Cảm tính thế nào ư?
Thiết nghĩ, bồ kết luộc xong còn phải đem giã nhuyễn, vậy chẳng phải luộc càng nhừ càng tốt sao? Nghĩ vậy, đợi đến khi bồ kết mềm nhũn đến mức có thể dùng muôi xắn đứt, Chu Nhất liền vớt ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)