Tìm mỏi mắt chẳng thấy cái cối giã bồ kết đâu, nàng dứt khoát dùng dao và thớt băm vằm đống bồ kết cho nát bét, rồi trút tất tần tật trở lại vào nồi, tiếp tục hầm nhừ.
Trong lúc đó, Nguyên Đán chạy ra chạy vào mấy bận, phần vì rót nước cho sư phụ, phần vì tò mò xem nồi nước bồ kết đã đun đến công đoạn nào rồi.
Đứa trẻ rất đỗi ngoan ngoãn, ngồi chầu chực bên cạnh nàng một chốc, rồi lại đứng dậy chạy ra ngoài tìm sư phụ.
Khi lượng nước vốn dĩ lưng lửng nồi nay cạn chỉ còn xâm xấp, Chu Nhất dùng rây vớt sạch bã bồ kết ra, thứ chất lỏng sền sệt màu nâu sẫm còn sót lại trong nồi được nàng ninh thêm một lát cho đến khi quánh lại.
Chu Nhất tìm một cái bát sành lớn múc nước bồ kết ra, cẩn thận vét sạch sành sanh từng giọt cuối cùng. Nàng múc nước sạch tráng nồi, mặt nước trong nồi lập tức nổi lềnh bềnh một lớp bọt xà phòng. Chu Nhất có phần khấp khởi, xem ra khả năng làm sạch của thứ này khá đáng nể, nói không chừng còn có thể dùng thay nước rửa bát cũng nên.
Rửa ráy nồi niêu sạch sẽ, nàng đổ thêm nước vào đun sôi để chuẩn bị gội đầu.
Đến khi mọi thứ đã sẵn sàng, chuẩn bị bắt tay vào gội đầu thì mặt trời đã ngả bóng về Tây. Chu Nhất ước chừng lúc này khoảng năm, sáu giờ chiều, theo kinh nghiệm sống của nàng, chắc còn tầm hai tiếng nữa mới tắt nắng, thời tiết cũng chưa đến nỗi lạnh lẽo, hoàn toàn thích hợp để gội đầu.
Thế là nàng xõa tung mái tóc, đứng sừng sững giữa sân chuẩn bị gội. Nguyên Đán lật đật chạy tới, chìa cho nàng một chiếc lược gỗ, bẽn lẽn bảo: “Chu đạo trưởng, đây là lược của ta, cho ngài mượn này.”
Chu Nhất đưa tay nhận lấy, mỉm cười cảm tạ. Chiếc lược gỗ trong tay nàng bé tẹo tèo teo, răng lược được mài giũa nhẵn thín, ngặt nỗi dường như chưa được đánh bóng bằng dầu nên bề mặt nom có vẻ xỉn màu.
Chải gỡ mớ tóc rối bù, nàng khom lưng, cầm gáo múc nước nóng trong thùng xối lên đầu. Đợi đến khi da đầu và tóc đã ướt sũng, nàng dùng muôi gỗ múc một ít nước bồ kết đổ vào lòng bàn tay, xoa xoa tạo bọt rồi xoa đều lên tóc, ra sức vò vò gãi gãi.
Bọt bắt đầu nổi lên, tuy chẳng thể sánh ngang với khả năng tạo bọt siêu việt của mấy loại dầu gội trong siêu thị, nhưng cũng một chín một mười, chí ít Chu Nhất cảm thấy cực kỳ mãn nguyện.
Gội xong một nước, nàng lại gội thêm nước nữa cho chắc ăn.
Nguyên Đán kéo ghế ngồi đối diện Chu Nhất, đôi mắt vẫn lén lút dán chặt vào nàng. Chu Nhất bắt gặp ánh mắt ấy, bèn lên tiếng trêu ghẹo: “Nguyên Đán tiểu đạo hữu cớ sao cứ nhìn ta chằm chằm mãi thế?”
Khuôn mặt đứa trẻ thoắt cái đỏ bừng, hắn quay ngoắt người, ba chân bốn cẳng chạy biến vào phòng sư phụ.
Chu Nhất phì cười, tiếp tục lau tóc.
Thực ra tóc nàng chẳng dài lắm, khi xõa ra cũng chỉ buông xõa ngang tầm xương bả vai. Chất tóc cũng chẳng lấy gì làm suôn mượt, sợi tóc thô cứng, hơi xơ xác, nhưng giờ phút này, nhờ vừa gội xong và được dưỡng ẩm bởi nước bồ kết, từng sợi tóc lại vào nếp ngoan ngoãn đến lạ.
Đợi đến khi tóc không còn rỏ nước, Chu Nhất vắt chiếc khăn lên cành quế phơi khô, rồi xắn tay áo bước vào bếp chuẩn bị bữa tối.
Thức ăn bữa trưa đã sạch bách, chỉ còn sót lại ba chiếc bánh hấp, hâm nóng lên là ăn được. Nơi góc bệ bếp đặt một chiếc giỏ tre, ắt hẳn là phần cơm nước do người thôn bên mới mang tới. Nàng giở tấm vải đậy bên trên ra xem, bên trong có một bát cháo hoa to bự chảng, cùng hai món mặn. Một món là trứng xào rau xanh, nhìn kỹ thì giống cải thìa, tức là cải trắng, món thứ hai là củ cải luộc, củ cải được xắt thành từng tảng to tướng.
Xem chừng vào mùa này, mâm cơm của người dân quanh đây quanh quẩn cũng chỉ có dăm ba món rau củ nghèo nàn này thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)