Chu Nhất thái củ cải thành từng lát mỏng, cà tím xắt sợi, hành lá xắt nhuyễn chừng mắt cá, tỏi đập giập băm nhỏ. Rau củ đã chuẩn bị xong xuôi, giờ chỉ còn việc nhóm lửa.
Nàng bước đến trước cửa lò. Trong lò tối om om, nàng vớ lấy khúc củi cạnh đó chọc chọc vào trong, toàn là tro bếp. Vừa đẩy lớp tro tàn vào sâu, chúng liền lả tả rơi xuống cái hốc dưới đáy lò.
Dẫu đạo quán Lão Mộc từ lâu đã chuyển sang dùng bếp gas, nhưng cái bếp củi truyền thống vẫn chễm chệ một góc bếp. Hồi sư phụ nàng còn sống, người chuộng bếp gas, còn Chu Nhất lại khoái xài bếp củi hơn, cơm canh nấu bằng bếp củi lúc nào cũng phảng phất hương vị đượm khói, ngon nức nở.
Chu Nhất cầm món đồ lên xem thử, đó là một chiếc túi vải thô màu nâu xỉn, to cỡ nửa bàn tay. Dốc ngược túi, đồ vật bên trong rơi loảng xoảng ra ngoài, một mẩu sắt uốn cong hệt như lưỡi liềm, phần chuôi bọc da nâu, một hòn đá màu trắng bợt nhưng bề mặt ám vệt khói đen sì, cùng với một nhúm bùi nhùi trông như mớ cỏ khô tơi xốp.
Nguyên Đán đứng cạnh sốt sắng hướng dẫn: “Đây là đá đánh lửa! Chỉ cần quẹt thế này là có lửa ngay!”
Vị Chu đạo trưởng này đến cái đá đánh lửa cũng không biết, chắc mẩm cũng chẳng biết cách sử dụng luôn.
Chu Nhất nhìn thằng bé khua khoắng hai tay diễn tả động tác, dẫu chẳng có đồ nghề thực tế nhưng nàng vẫn lờ mờ đoán ra cách thức.
Một tay cầm mẩu sắt, tay kia cầm hòn đá. Nguyên Đán vớ lấy nhúm bùi nhùi: “Cái này phải đặt lên hòn đá!”
Chu Nhất bèn nhón một ít bùi nhùi đặt lên mặt đá, tay cầm mẩu sắt quẹt mạnh vào hòn đá, tia lửa tóe ra tứ tung, bén vào lớp bùi nhùi khiến nó bốc cháy ngay lập tức.
Lửa không bùng lên ngùn ngụt, mà cháy âm ỉ kèm theo những tia lửa lép bép.
Chẳng cần Nguyên Đán phải chỉ bảo thêm, đến bước này Chu Nhất đã dư sức biết phải làm gì tiếp theo. Nàng bốc một nắm cỏ khô từ đống củi, vùi nắm bùi nhùi đang cháy dở vào giữa mớ cỏ, rồi chu mỏ thổi nhẹ một hơi, ngọn lửa lập tức bùng lên dữ dội.
Quẳng nắm lửa đang cháy phừng phừng vào hốc lò, nàng nhét thêm cỏ khô, lá khô rụng những thứ củi bén lửa cực nhanh, rồi chất thêm dăm ba nhánh cây khẳng khiu. Trong cái hốc lò tối om, ngọn lửa bỗng chốc cháy bùng lên rực rỡ.
…
Canh củ cải thanh đạm, cà tím xào tỏi băm, chỉ có điều mỡ dùng để làm sốt tỏi lại là dầu mè, thế nên món tỏi băm lại vương vất một mùi dầu mè nồng đậm, tuy có chút tì vết nhưng dù sao cũng hoàn thành được hai món ăn.
Khi Chu Nhất bê bánh hấp đã hâm nóng và các món ăn ra chiếc bàn đá giữa sân, Thanh Hư Tử cũng vừa từ trong phòng bước ra. Mái tóc bạc phơ hơi rối, vạt áo lùng thùng xộc xệch, lão đạo sĩ lê từng bước chậm chạp.
Lưng lão đạo sĩ không còng, nhưng gầy gò đến phát hoảng, bộ y phục rộng thùng thình như treo lủng lẳng trên người, hốc mắt trũng sâu, sắc mặt xám ngoét. Chu Nhất thậm chí còn lờ mờ nhận ra ấn đường lão đang xỉn màu.
Lần trước gặp một người có bộ dạng thế này là một cụ già ở thôn lân cận. Chu Nhất thấy lạ bèn tiến đến nhắc nhở, còn đích thân dìu cụ về tận nhà, sau này nghe đâu cụ chỉ qua khỏi được dăm ba ngày rồi cũng về chầu trời.
Chu Nhất lo lắng nhìn Thanh Hư Tử, nhưng rốt cuộc cũng chẳng nói gì, chỉ buông lời: “Trù nghệ kém cỏi, bần đạo chỉ chuẩn bị được một món mặn một món canh, ăn kèm với bánh hấp mua trong thành Thường An lúc nãy, coi như dùng tạm một bữa vậy.”
Thanh Hư Tử gượng cười yếu ớt: “Đạo hữu quá lời rồi, bần đạo ở trong phòng đã ngửi thấy mùi thơm lừng rồi.”
Chu Nhất: “Đã vậy, mời đạo hữu dùng bữa.”
Thanh Hư Tử: “Mời.”
Hai người lần lượt an tọa chuẩn bị dùng bữa. Nguyên Đán ngồi sát bên sư phụ, tay lăm lăm đôi đũa, lưng thẳng tắp, háo hức vớ lấy chiếc bánh hấp hơi ngả vàng, cắn một miếng to tướng nhai ngấu nghiến ra chiều thỏa mãn lắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)