Chu Nhất vỡ lẽ, Trương bà bà này chắc là người dân sống quanh đây, cũng chính là vị thí chủ mang cơm mà Thanh Hư Tử đạo trưởng đã nhắc tới.
Hiện tại trong quán đã cạn gạo, nhưng trên người nàng vẫn còn chút bạc cắc, sang nhà người khác mua chút gạo chắc cũng không thành vấn đề. Nghĩ vậy, nàng bèn hỏi: “Nhà Trương bà bà có xa không?”
Nguyên Đán gật đầu, nhưng sực nhớ ra điều gì lại lắc đầu nguầy nguậy: “Ta thấy xa lắm, nhưng sư phụ bảo không xa.”
Vậy rốt cuộc là xa hay không xa?
Chu Nhất chịu chết chẳng đoán được. Trời cũng không còn sớm sủa gì, nàng dứt khoát dẹp luôn ý định đi mua gạo, bảo: “Nguyên Đán tiểu đạo hữu, trên bàn trong phòng ta có một gói đồ bọc lá sen, bên trong là bánh hấp. Ngươi có thể giúp ta lấy ra đây được không?”
Nguyên Đán gật đầu cái rụp: “Dạ được!”
Bịch bịch bịch, bịch bịch bịch, tiếng bước chân trẻ con vang vọng dọc hành lang, xa dần rồi lại gần lại. Chu Nhất còn đang lúi húi rửa thớt thì thằng bé đã ôm trọn gói bánh hấp chạy ùa vào bếp, dúi vào tay nàng: “Cho ngài này.”
Chu Nhất đưa tay đỡ lấy, đặt lên bệ bếp, mỉm cười: “Đa tạ tiểu đạo hữu.”
Đôi mắt Nguyên Đán sáng long lanh, hai chân khẽ xê dịch trên mặt đất, giọng lí nhí: “Không có chi.”
Dứt lời, thằng bé toan quay gót bước ra. Chu Nhất vội gọi giật lại: “Nguyên Đán tiểu đạo hữu ở lại trong bếp được không? Bần đạo còn nhiều chỗ chưa quen, cần tiểu đạo hữu ở bên chỉ dẫn đôi chút.”
Nguyên Đán khựng lại, chớp chớp mắt, phải mất vài nhịp thở sau, hắn mới đủng đỉnh đáp: “Dạ được.”
Chu Nhất không nhìn hắn, sợ làm thằng bé ngại ngùng, nàng cúi đầu cặm cụi rửa thớt, dao phay và muôi gỗ. Rửa xong đồ đạc, nàng giở vung cái nồi đặt giữa bệ bếp. May quá, là nồi gang, chỉ hiềm nỗi dạo gần đây không ai đun nấu nên đáy nồi đã rỉ sét.
Đổ chút nước sạch vào nồi, nàng vớ lấy chiếc cọ rửa bằng tre, đây cũng là thứ đồ nghề chùi nồi quen thuộc ở đạo quán Lão Mộc. Cách làm ra nó vô cùng đơn giản, chỉ việc kiếm một đoạn ống tre cỡ vừa vặn tay cầm, vót mỏng lớp vỏ ngoài rồi chẻ thân tre thành những que tăm nhỏ li ti nhưng không đứt lìa khỏi gốc.
Khi chùi nồi, chỉ cần dùng búi tăm tre này cọ xát vài bận là vết bẩn bong tróc sạch sành sanh, lại chẳng lo bẩn tay. Những lúc vết ố không quá cứng đầu, Chu Nhất thấy thứ đồ dùng này còn đắc lực hơn cả cước chùi nồi bằng thép.
Cọ sạch lớp rỉ sét dưới đáy nồi, múc thứ nước bẩn đục ngầu đổ đi, Chu Nhất tay cầm cọ tre ướm hỏi Nguyên Đán: “Nguyên Đán tiểu đạo hữu, thứ này dùng thích thật đấy, gọi là gì vậy?”
Nguyên Đán ngước nhìn Chu Nhất, đáp gọn lỏn: “Đấy là chổi tre.”
Chu Nhất gật gù ra chiều đã hiểu: “Hóa ra gọi là chổi tre, đa tạ tiểu đạo hữu.”
Thấy Chu Nhất lại chúi mũi vào cọ nồi, Nguyên Đán âm thầm buông một tiếng thở dài thườn thượt. Vị Chu đạo trưởng mới tới này quả thực cái gì cũng lơ ngơ, xem chừng còn ngốc hơn cả Tiểu Bảo nữa.
Chu Nhất nào hay biết bản thân đã ghi dấu ấn sâu đậm trong lòng thằng bé với hình tượng một kẻ ngốc nghếch. Vốn dĩ, những hiểu biết của nàng về thế giới này chỉ gói gọn trong dăm ba câu dặn dò của Lưu Đại và những gì mắt thấy tai nghe giữa huyện Thường An ban sáng.
Cùng là một thứ nhưng tên gọi lại khác một trời một vực, tỷ như bánh hấp, màn thầu, rồi thì cải trắng... Nàng đương nhiên muốn mau chóng tỏ tường danh xưng của những món đồ vật nơi đây.
Đã vậy, giấu giấu giếm giếm chi bằng đường hoàng cất lời hỏi han. Nàng thừa biết Nguyên Đán tuy còn nhỏ tuổi, nhưng một khi đã hỏi hắn, thế nào hắn cũng mang chuyện kể lại cho Thanh Hư Tử đạo trưởng.
Nhưng thiết nghĩ, quán trọ người ta chỉ có một già một trẻ mà còn dám mở cửa đón khách lạ, cớ sao mình lại phải e dè, thậm thụt?
Cứ đường đường chính chính làm người làm việc, ngoại trừ bí mật xuyên không sống để dạ chết mang theo, nàng chẳng có gì khuất tất phải che giấu cả.
Thay vì vắt óc nghĩ kế giấu giếm để rồi bị người ta nhìn thấu sơ hở, thà cứ thẳng thắn thừa nhận mình không biết rồi mở lời hỏi han cho rảnh nợ.
Còn chuyện độ điệp, tới đâu hay tới đó, nước đến chân mới nhảy cũng chưa muộn, lỡ như người ta nhất mực không cho nàng làm đạo sĩ, nàng đành phải tính kế sinh nhai khác thôi, người sống đâu thể để cho nước tiểu nhịn đến chết được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)