Chu Nhất gật gù: “Đa tạ Nguyên Đán tiểu đạo hữu đã giải đáp.”
Thì ra cải thìa ở đây gọi là cải trắng.
Nhưng nàng chẳng hái cải thìa, bởi khóm rau này đã bị sâu gặm nham nhở, lỗ rỗ chi chít, lá lại còn ngả vàng úa tàn.
Dẫu biết rau bị sâu ăn thì chẳng có độc, nhưng trong lòng nàng vẫn cảm thấy sờ sợ, nhất là khi thấy mớ rau bị sâu ăn đến tả tơi thế này.
Chu Nhất bước sang một luống khác, lại chỉ tay hỏi: “Nguyên Đán tiểu đạo hữu, vậy còn đây là rau gì?”
Nguyên Đán càng kinh ngạc hơn, đôi mắt mở to hết cỡ, tựa hồ đang muốn nói: “Đến cái rau này mà ngươi cũng không biết ư?”. Nhưng thằng bé chỉ thốt lên: “Đây là hồ hành.”
Chu Nhất vỡ lẽ, thì ra hành lá ở đây gọi là hồ hành.
“Nguyên Đán tiểu đạo hữu, còn cái này?”
“Là củ cải.”
“Cái này nữa?”
“Đây là hồ tổi.”
Cứ hỏi han mãi như thế, về sau chẳng cần Chu Nhất cất lời, hễ thấy loại rau lạ nào, Nguyên Đán lại nhanh nhảu giới thiệu: “Đây là cà tím, sư phụ bảo còn có tên là lạc tô.”
Nàng hái ba quả cà tím tròn lẳn, kích cỡ không quá lớn, chỉ cỡ nửa bàn tay.
Tay xách hai củ cải, ba quả cà tím, nắm thêm mớ hành lá và ba củ tỏi, Chu Nhất quay sang bảo Nguyên Đán: “Nguyên Đán tiểu đạo hữu, chừng này rau là đủ dùng cho một bữa rồi, chúng ta về thôi.”
Nguyên Đán thu lại bước chân đang định tiến sang luống kế tiếp, gật đầu cái rụp rồi theo Chu Nhất quay về.
Về đến đạo quán, Chu Nhất đặt mớ rau giữa sân, mở nắp giếng múc lên một thùng nước đầy.
Nước giếng trong veo, mát lạnh. Một bông hoa quế bé xíu rụng xuống, bồng bềnh trôi trên mặt nước trong thùng, hương hoa quế nồng nàn lan tỏa, ngỡ như hương thơm ấy tỏa ra từ chính làn nước giếng vậy.
Xách thùng nước ra bờ tường, chỗ này là rãnh thoát nước của khoảng sân. Nàng vòng vào bếp tìm gáo nước và một chiếc ghế đẩu, đem mớ rau ra ngồi xổm bên rãnh bắt đầu rửa.
Được gột rửa qua dòng nước giếng thanh mát, mớ rau trông càng thêm mơn mởn, tươi non.
Trong phòng Thanh Hư Tử, Nguyên Đán đứng nép bên mép giường, thầm thì: “Sư phụ, Chu đạo trưởng ngốc nghếch lắm!”
Thanh Hư Tử tựa lưng vào thành giường, ho sù sụ mấy tiếng, sắc mặt xám ngoét, cất giọng hỏi: “Sao con lại nói Chu đạo trưởng như vậy?”
Nguyên Đán ngoái đầu liếc nhìn ra ngoài cửa, lúc này mới quay lại, thì thào bằng giọng gió: “Ngài ấy đến cả cải trắng với củ cải cũng chẳng nhận ra!”
Nguyên Đán nghiêng đầu tò mò, chẳng hiểu sao thông minh lại không tốt.
Thằng bé nhịn không được bèn ngoái nhìn ra cửa. Thanh Hư Tử cười xòa: “Đi đi con.”
“Sáng nay chưa lót dạ, chắc con đói rồi nhỉ, chạy ra xem Chu đạo trưởng làm món gì rồi phụ giúp ngài ấy một tay.”
Mắt Nguyên Đán sáng rỡ, dạ một tiếng thật to rồi quay ngoắt chạy vụt ra ngoài.
Ngoài sân đã vắng bóng người, tiếng động lạch cạch vọng ra từ nhà bếp. Thằng bé lạch bạch chạy tới, lấp ló ngoài cửa bếp thò đầu vào trong ngó nghiêng.
Chu Nhất vừa lôi thớt, dao phay và muôi gỗ từ trong cái tủ dựa sát tường bếp ra, quay người lại đã thấy đứa trẻ đang đứng lấp ló nơi cửa. Thấy nàng nhìn sang, thằng bé vội rụt cổ nấp sau cánh cửa, rồi lại lén lút thò cái đầu nhỏ xíu ra nhìn chằm chằm.
Chu Nhất phì cười, đặt đồ đạc xuống bệ bếp, xoay người lục lọi trong tủ lấy bát đũa, tiện thể kiểm tra luôn một lượt những món đồ cất bên trong.
Trong tủ có hai cái vại sành, một lớn một nhỏ. Vại lớn đựng dầu mè, còn vại nhỏ đựng muối, khác với loại muối trắng tinh mà Chu Nhất thường thấy, muối trong vại này lại hơi ngả vàng.
Trong tủ còn có một chiếc túi vải thô màu nâu. Chu Nhất nhấc lên xem thử, túi trống không, bên trong vương vãi vài hạt trấu, thoang thoảng mùi thơm của lúa gạo, xem ra đây hẳn là túi đựng gạo.
Chu Nhất hướng mắt ra cửa, cái đầu nhỏ đang lấp ló vội vàng thụt vào. Nàng lên tiếng hỏi: “Nguyên Đán tiểu đạo hữu, trong quán còn gạo không?”
Cái đầu nhỏ lại thò ra, đôi mắt tròn xoe dán chặt vào chiếc túi trong tay Chu Nhất, cất giọng non nớt: “Trong đó hết rồi ạ?”
Chu Nhất lắc đầu: “Hết rồi, chỗ khác còn gạo không?”
Nguyên Đán chớp chớp mắt, ngẫm nghĩ một chốc rồi đáp: “Nhà Trương bà bà có đó.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)