Chu Nhất thu hồi tầm mắt. Việc hệ trọng nhất lúc này là phải dọn dẹp sạch sẽ căn phòng mình sắp ở.
Nhờ đồ đạc bày biện đơn sơ nên công cuộc tổng vệ sinh cũng chẳng tốn quá nhiều thời gian. Nàng quét qua nền nhà một lượt, dùng giẻ lau sạch hết đồ đạc, sau đó lại quét nhà, rồi lau thêm một bận nữa. Cuối cùng, nàng vác chổi dọn sạch sành sanh mạng nhện chằng chịt trong phòng. Xong xuôi đâu đấy, căn phòng đã hoàn toàn sạch sẽ tinh tươm.
Nàng lại đi tìm Nguyên Đán. Hắn dẫn nàng vào phòng mình lấy một bộ chăn đệm sạch sẽ mang sang trải lên giường. Đặt tay nải lên mặt bàn, Chu Nhất trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm, dẫu sao đi chăng nữa, chỗ ngả lưng đêm nay của nàng đã có rồi.
Nàng khẽ liếm đôi môi khô khốc, nàng khát rồi và cũng đói lả luôn rồi.
Bát hoành thánh giá năm văn tiền kia quả thực chẳng trụ được bao lâu.
…
Bước ra khỏi phòng, mặt trời đã lên cao, chừng như cũng sắp đến giữa trưa. Khóe mắt chợt thấp thoáng bóng dáng ai đó đang nhúc nhích, Chu Nhất quay sang nhìn, thì ra là tiểu đạo đồng tên Nguyên Đán. Thằng bé đang nấp trong phòng sư phụ, thập thò một con mắt qua khe cửa len lén quan sát nàng.
Chu Nhất vẫy vẫy tay gọi: “Tiểu đạo hữu, cho hỏi ngày thường trong quán lo liệu chuyện ăn uống thế nào vậy?”
Đứa trẻ ban nãy còn lanh chanh lấy chổi, đưa giẻ lau cho nàng, giờ lại đâm ra bẽn lẽn. Vừa nghe Chu Nhất lên tiếng, hắn đã thụt ngay ra sau cánh cửa. Chu Nhất đưa mắt nhìn cánh cửa đang mở hé, vài nhịp thở sau, cái đầu tròn xoe cùng đôi mắt to tròn lại ló ra, cất giọng non nớt: “Ăn úng là gì cơ?”
“Đạo hữu cứ đi ra cửa sau, chỗ đó là vườn rau của bổn quán, ngươi cứ tự nhiên.”
Nói xong, Thanh Hư Tử lại ho sù sụ một chập mới dịu xuống. Chu Nhất cất cao giọng: “Đa tạ Thanh Hư Tử đạo trưởng. Nếu không chê bần đạo trù nghệ kém cỏi, đợi bần đạo làm xong cơm nước, chúng ta cùng dùng bữa được không?”
Trong phòng, Thanh Hư Tử đáp lại: “Vậy thì đa tạ đạo hữu.”
Dứt lời, lão đạo sĩ quay sang bảo: “Nguyên Đán, dẫn đạo trưởng ra vườn rau đi con.”
Nguyên Đán vâng lời: “Dạ!”
Thằng bé rón rén bước ra từ sau cánh cửa, chỉ tay nói với Chu Nhất: “Vườn rau ở bên này.”
Chu Nhất gật đầu: “Đa tạ tiểu đạo hữu.”
Nàng theo gót Nguyên Đán bước đến góc sân. Nơi đó có một cánh cửa nhỏ, hẳn là cánh cửa sau mà Thanh Hư Tử đạo trưởng vừa nhắc tới.
Then cửa không cao lắm, Nguyên Đán dẫm lên một hòn đá, kiễng chân rút then ra, rồi bám vào cánh cửa từ từ trèo xuống. Thằng bé đẩy cửa ra, quay sang bảo Chu Nhất: “Đi theo ta ra ngoài này.”
Chu Nhất thuận ý bước theo Nguyên Đán qua cửa sau. Đập vào mắt nàng là một luống rau xanh mướt trải dài cách đó mười mấy mét. Nguyên Đán chỉ tay về phía luống rau, hồ hởi khoe: “Đó là rau sư phụ ta trồng đấy!”
Chu Nhất cảm thán: “Nhiều thật.”
Nguyên Đán nghiêm nghị gật đầu, tiếp tục dẫn đường, Chu Nhất thong thả bước theo, ánh mắt không ngừng quan sát vườn rau.
Vườn rau quả thực rất rộng lớn, một phần nằm trên bãi đất bằng phẳng sau đạo quán, vắt ngang dưới chân ngọn đồi nhỏ, phần còn lại men theo triền đồi mà lên. Chu Nhất ước chừng tổng diện tích cũng phải ngót nghét nửa mẫu đất.
Nàng không rõ một mẫu ở thời này tương đương bao nhiêu mét vuông, chỉ biết ở thời của mình, một mẫu rộng hơn sáu trăm mét vuông, vậy nửa mẫu cũng tầm hơn ba trăm mét vuông. Với diện tích ấy mà chỉ để trồng rau cho hai thầy trò ăn thì quả là dư dả chán chê.
Có điều, cỏ dại trong vườn mọc um tùm, xem chừng Thanh Hư Tử đã ốm đau một thời gian dài nên chẳng còn sức lực đâu mà chăm bẵm.
Bước đến bờ ruộng, Chu Nhất lật tìm giữa đám cỏ dại thì thấy rau mọc thành từng khóm. Nàng hỏi Nguyên Đán: “Tiểu đạo hữu, cho hỏi đây là rau gì vậy?”
Nguyên Đán lập tức ngoái lại nhìn Chu Nhất, vẻ mặt tròn xoe đầy ngạc nhiên: “Ngươi không biết sao?”
Chu Nhất lắc đầu: “Ta không biết.”
Nguyên Đán thực không tài nào hiểu nổi, sao một người lớn thế này rồi mà đến mớ rau cũng chẳng nhận ra, nhưng thằng bé vẫn ngoan ngoãn đáp: “Đây là cải trắng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)