Chu Nhất đáp: “Bần đạo tu hành trong quán từ thuở nhỏ. Sư phụ bần đạo không có đạo hiệu, mà tại hạ cũng chẳng có, ta mang họ Chu tên Nhất, tu hành ở đạo quán Lão Mộc, tọa lạc chốn thâm sơn cùng cốc.”
Thanh Hư Tử gật gù: “Khụ khụ, hóa ra là đạo hữu thanh tu trong núi.”
Chu Nhất nói thẳng: “Trụ trì, tại hạ chân ướt chân ráo tới huyện Thường An, không chốn nương thân, chẳng hay bần đạo có thể xin tá túc tại quý quán, cầu lấy một chốn dung thân được không?”
Trái tim Chu Nhất hơi thót lại. Chuyện xin tá túc nàng đã nhắc tới hai lần mà lão đạo sĩ chẳng có phản ứng bài xích gì, xem chừng nơi này ắt hẳn vẫn tồn tại cái lệ “quải đơn” này.
Tất nhiên, vẫn còn vướng bận vụ giấy tờ “độ điệp” nữa.
Thanh Hư Tử lại ho sù sụ. Cổ họng lão đạo sĩ dường như đang vướng bãi đờm, từng trận ho rũ rượi bật ra nghe như tiếng bễ lò rèn rách nát. Tiểu đạo đồng ra sức vuốt lưng cho sư phụ, ngặt nỗi chiều cao khiêm tốn nên chỉ với tay tới ngang eo hắn. Hắn âu sầu gọi: “Sư phụ, sư phụ!”
Thanh Hư Tử chật vật dằn được cơn ho. Lão đạo sĩ vuốt ve đỉnh đầu tiểu đạo đồng, gương mặt toát lên vẻ từ ái: “Sư phụ không sao.”
Quay sang nhìn Chu Nhất, lão đạo sĩ thở dài: “Đạo hữu cũng thấy đấy, quán này chỉ có hai thầy trò bần đạo. Bần đạo thì già cả ốm đau, đồ đệ thì tuổi còn quá nhỏ, quả thực không còn sức đâu mà phân tâm chăm sóc người khác.”
lão đạo sĩ nhọc nhằn nhấc cánh tay lên, chỉ về phía một gian phòng bên phải: “Đạo hữu, đó là phòng dành cho khách của đạo quán, ngươi cứ dọn vào đó mà ở.”
Dứt lời, lão đạo sĩ phân phó tiểu đạo đồng: “Nguyên Đán, con đi thu dọn phòng cho đạo trưởng đi.”
Tiểu đạo đồng lảnh lót đáp: “Vâng, thưa sư phụ!”
Chu Nhất thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cản lại: “Không cần làm phiền tiểu đạo hữu đâu, tiểu đạo hữu chỉ cần chỉ cho ta chỗ cất nông cụ dọn dẹp, ta tự mình động tay dọn là được rồi.”
Tiểu đạo đồng ngước nhìn Thanh Hư Tử dò xét, lão đạo sĩ gật gù: “Nghe theo lời Chu đạo trưởng đi.”
Tiểu đạo đồng dạ một tiếng. Chu Nhất chắp tay hành lễ với Thanh Hư Tử rồi nối gót tiểu đạo đồng tiến về gian phòng bên phải. Cánh cửa vừa đẩy ra, một mùi ẩm mốc xen lẫn bụi bặm xộc thẳng vào mặt khiến Chu Nhất phải lấy tay bịt mũi, đưa mắt đánh giá một lượt căn phòng.
Căn phòng không quá rộng, đồ đạc bày biện bên trong cũng tối giản hết mức, một cái bàn, hai chiếc ghế đẩu, một chiếc giường giá đặt sát tường, có điều thảy mọi ngóc ngách trong phòng đều bị bao phủ bởi lớp bụi dày đặc.
“Chu đạo trưởng, cho ngài này.”
Chu Nhất quay đầu lại, bắt gặp Nguyên Đán đang kiễng chân, vươn cao hai tay dâng chiếc chổi về phía mình. Nàng vội vàng đưa tay đón lấy: “Đa tạ.”
Nàng hỏi tiếp: “Tiểu đạo hữu, chẳng hay trong quán có giẻ lau không?”
Nguyên Đán gật đầu cái rụp, nghiêm trang đáp: “Ngài đi theo ta.”
Chu Nhất lẽo đẽo theo nó xuống bếp. Trong bếp có một vại nước nhưng bên trong đã khô khốc, dưới đất đặt một chiếc xô gỗ chứa lưng lửng nước. Bắt gặp ánh mắt của nàng, Nguyên Đán vội vàng lên tiếng: “Nước này để uống đó!”
Hắn lật đật chạy lại bên bậu cửa sổ, vớ lấy một chiếc khăn cáu bẩn nhét vào tay Chu Nhất: “Cái này là giẻ lau!”
Chu Nhất nhận lấy chiếc khăn, hỏi thêm: “Có chậu hay thùng nào để đựng nước bẩn không?”
Nguyên Đán lon ton chạy đến góc bếp, chỉ vào cái chậu gỗ nằm khuất dưới cùng của giá để đồ: “Cái này!”
Thế là Chu Nhất xách chậu gỗ cùng giẻ lau, tiện tay cầm thêm một chiếc thùng sạch ra giữa giếng nước ngoài sân múc nước. Đảo mắt nhìn về phía gian phòng của Thanh Hư Tử, thấy lão đạo sĩ đã vào trong, văng vẳng bên tai vẫn nghe tiếng ho sù sụ vọng ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)