Đang lúc Chu Nhất trăn trở xem có nên tóm đại ai đó hỏi thăm vị trí đạo quán hay không, thì một công trình kiến trúc rốt cuộc cũng lọt vào tầm mắt. Nằm nép mình trước một gò đất nhỏ cách đường lớn một quãng, công trình mang tường gạch xanh ngói đen toát lên vẻ cổ kính rêu phong.
Điểm xuyết giữa khuôn viên là những tán cây ngả màu vàng ươm, tô đậm thêm vài phần phong vị ngày thu.
Đảo gót rẽ lối, Chu Nhất thong thả bước tới. Khi khoảng cách ngày một thu hẹp, nàng nhìn rõ tấm hoành phi treo trang trọng ngay trước cổng, đề ba chữ: Thanh Thủy Quan (Đạo quán Thanh Thủy).
Hai bên cánh cửa treo đôi câu đối gỗ:
Đại đạo đạo tâm vốn bình thường, giống như bộ áo hoa vải thô ta mặc.
Thiên hạ lắm lời bảy mồm tám mép, chao ôi nói hỏng cả nương ta rồi.
Chu Nhất bước tới cầm lấy vòng tay nắm cửa, bụi bám dính đầy một tay, nàng tiếp tục gõ cửa, vang lên những tiếng “cốc, cốc, cốc” khô khốc.
Sau sáu nhịp gõ, bên trong vẫn im lìm tĩnh lặng. Chu Nhất dằn giọng cất tiếng gọi: “Có ai ở bên trong không?”
Đằng sau cánh cửa vẫn không một tiếng động đáp trả. Nàng bèn cao giọng hô lớn: “Đạo trưởng của đạo quán Thanh Thủy có ở đó không? Ta là một đạo nhân, tới đây xin được tá túc.”
Hô thêm vài tiếng nữa, cuối cùng Chu Nhất cũng nghe thấy tiếng động truyền ra từ bên trong. Một tràng bước chân lạch bạch rón rén chạy ra nấp sau cánh cửa, cất lên giọng trẻ con e dè: “Ngươi là ai?”
Hóa ra là một đứa trẻ. Chu Nhất nhẹ giọng: “Ta là đạo nhân. Đặt chân đến huyện Thường An nhưng tạm thời chưa có chốn dung thân, nghe danh đạo quán Thanh Thủy nên muốn tới xin quải đơn.”
Đứa bé đáp: “Ngươi đợi chút nhé, để ta vào thưa với sư phụ đã.”
Dứt lời, chỉ nghe thấy tiếng bước chân lạch bạch của đứa trẻ xa dần.
Một lát sau, đứa bé chạy ùa ra mở cổng. Đó là một tiểu đạo đồng xúng xính trong bộ đạo bào màu xám, mái tóc xõa tung, nó chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn Chu Nhất: “Sư phụ mời ngài vào trong.”
Chu Nhất gật đầu với nó: “Đa tạ.”
Sải bước vào khuôn viên đạo quán Thanh Thủy, đập vào mắt nàng là một gốc cây cao vút thẳng tắp. Tán lá vàng rực rỡ, rụng tơi bời phủ kín mặt sân, đây chính là gốc cây đại thụ óng ánh vàng mà nàng đã nhìn thấy từ bên ngoài. Đó là một cây ngân hạnh.
Nép sau gốc ngân hạnh vàng rực là khu đại điện. Quy mô chẳng mấy bề thế, gạch xanh gỗ vàng toát lên vẻ mộc mạc, tự nhiên. Trông lên tấm hoành phi đề chữ “Điện Tam Thanh”, bên trong hẳn nhiên là nơi thờ tự cúng bái Tam Thanh.
Có điều cánh cửa điện Tam Thanh đang đóng im ỉm, cửa nẻo nhiều chỗ nứt nẻ, gãy rụng, toát ra một luồng khí tức tiêu điều ập thẳng vào mặt.
“Ngài đi theo ta.” Tiểu đạo đồng sau khi cài then chốt cửa thì ngoái đầu bảo Chu Nhất.
Chu Nhất gật đầu: “Được.” Nàng rảo bước theo sau tiểu đạo đồng, men qua đại điện vòng ra phía sau. Người chưa tới nơi mà một luồng hương thơm thoang thoảng đã xộc thẳng vào mũi. Chu Nhất hít hà đôi chút, buông lời cảm thán: “Là hương hoa quế.”
Tiểu đạo đồng “ừ” một tiếng, ra sức sải bước chân ngắn ngủn tiến về phía trước. Chu Nhất chủ động hạ chậm tốc độ, giữ một khoảng cách nhất định với nó.
Dọc đường đi, nàng có thể thấy rõ những ngọn cỏ dại mọc luồn lách qua kẽ gạch, hốc tường, gợi lên một cảm giác hoang tàn, vắng lặng.
Bước qua cánh cổng vòm nguyệt môn xây bằng gạch xanh, hương thơm mơn trớn cánh mũi càng thêm nồng nàn. Chu Nhất ngước mắt nhìn, đập vào mắt nàng là gốc quế cành lá xum xuê vươn mình giữa sân viện. Những chùm hoa vàng li ti chen chúc vươn lên giữa tầng lá xanh mướt, tĩnh mịch mà lại huyên náo đến lạ kỳ.
Lão đạo sĩ bạc đầu vuốt ve mái tóc tiểu đạo đồng, hướng ánh mắt về phía Chu Nhất, lên tiếng: “Bần đạo là Thanh Hư Tử, trụ trì của đạo quán Thanh Thủy, chẳng hay đạo hữu cất bước tới đây là có việc gì?”
Chu Nhất tường thuật lại y nguyên những lời đã thưa với tiểu đạo đồng ngoài cổng. Lão đạo sĩ lại cất giọng hỏi: “Mạn phép hỏi đạo hữu xuất sư từ môn phái nào?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)